Cựu chiến binh

NỖI NHỚ NHÀ TRONG NHỮNG ĐÊM RỪNG PHÍA NAM

Chiến trường phía Nam ban đêm yên lặng đến nghẹt thở. Trong tiếng côn trùng và mùi đất ẩm, nỗi nhớ nhà trở nên da diết. Đó là những đêm người lính trẻ Nguyễn Ngọc Lĩnh không thể ngủ.

Thanh Hóa22/12/2025Nguyễn Thị Hiền (Đoàn xã Hoằng Hoá)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa chiến trường phía Nam, điều khiến bác Nguyễn Ngọc Lĩnh nhớ nhất không chỉ là bom đạn, mà là những đêm dài nằm trong hầm cá nhân, lòng hướng về quê nhà Phúc Thọ xa thẳm.

“Ban ngày thì lo đánh giặc,” bác kể, “đêm xuống mới có thời gian để nhớ.”

Rừng phía Nam ban đêm rất khác. Gió thổi qua tán lá rậm rạp, hơi sương lạnh ngấm vào da thịt. Trong không gian ấy, bác thường nhớ đến mẹ, nhớ mái nhà tranh, nhớ bữa cơm giản dị nơi quê nhà.

Có những đêm, bác lôi trong ba lô ra một mảnh giấy nhỏ, đã nhàu nát vì mồ hôi và mưa rừng. Đó là mảnh giấy ghi địa chỉ gia đình, bác giữ từ ngày nhập ngũ.

“Tôi sợ quên,” bác nói chậm rãi. “Sợ nếu có chuyện gì thì không ai biết mình là con ai, ở đâu.”

Nỗi nhớ nhà không làm người lính yếu đi, mà khiến bác vững vàng hơn. Bởi trong lòng bác luôn tự nhủ: phải sống, phải hoàn thành nhiệm vụ để còn ngày trở về.

“Nhớ nhà nhiều lắm,” bác nói, “nhưng không ai cho phép mình gục ngã.”

Những đêm rừng ấy, nỗi nhớ nhà hòa cùng ý chí, trở thành động lực để bác vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn