NỖI NHỚ NHÀ TRONG RỪNG
Rừng núi phía Bắc đêm tối và tĩnh lặng. Bác Nguyễn Văn Thanh nhớ nhà da diết từng phút. Những bức thư ngắn, những mẩu bánh mì khô trở thành sợi dây nối quê hương. Tình cảm gia đình trở thành động lực để bước tiếp giữa bom đạn.
Trong những đêm tuần tra dài, bác Thanh thường ngồi bên gốc cây, nhắm mắt lại và tưởng tượng về ngôi nhà nhỏ ở Phúc Thọ. “Tôi nhớ tiếng mẹ gọi, nhớ bữa cơm chiều có rau muống và cá kho,” bác kể, giọng trầm buồn.
Mỗi bức thư từ quê nhà là một kho báu, bác nâng niu từng dòng chữ, đọc đi đọc lại nhiều lần. Tiếng chim, tiếng gió trong rừng không thể xua đi nỗi nhớ ấy. “Đêm khuya, khi mọi người ngủ, tôi lặng lẽ lấy tờ giấy ra, viết vài dòng cho gia đình, dù chỉ là vài chữ: Con vẫn an toàn, con nhớ nhà lắm,” bác nói.
Nỗi nhớ nhà trở thành một sức mạnh, giúp bác và đồng đội vượt qua mưa bom, vượt qua những con suối băng giá. “Nhớ nhà khiến mình kiên cường hơn, vì ngoài kia còn đồng đội, còn chiến trường, nhưng trong tim vẫn có quê hương để hướng tới,” bác chia sẻ.



