Nỗi nhớ nhà trong rừng sâu (1)
Giữa rừng sâu chiến tranh, nỗi nhớ quê âm thầm len lỏi. Người dược tá mang hình ảnh Phúc Thọ theo từng chặng đường. Đó là nguồn sức mạnh tinh thần lớn lao.
Những lúc rảnh hiếm hoi, bác Hải thường ngồi bên góc hầm, nghĩ về quê nhà. Mẹ già, con đường làng, mái nhà tranh – tất cả trở thành động lực để bác vượt qua gian khổ.
Bác tâm sự:
“Nhớ nhà lắm, nhưng không dám viết thư nhiều. Sợ gia đình lo.”
Chính nỗi nhớ ấy giúp bác thêm trân trọng sự sống, trân trọng từng viên thuốc, từng ca cứu chữa cho đồng đội nơi chiến trường xa xôi.



