Cựu chiến binh

NỖI NHỚ NHÀ VÀ NGƯỜI NẰM LẠI

Giữa khói lửa chiến tranh, người lính vẫn mang trong tim hình bóng quê nhà. Nhưng có những người chỉ kịp gửi lại nỗi nhớ, rồi nằm lại mãi mãi nơi chiến trường.

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Kiều (Đoàn xã Hoằng Hoá)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm ở chiến trường, nỗi nhớ nhà luôn thường trực trong bác Lê Ngọc Thanh, nhất là vào những đêm yên tiếng súng hiếm hoi. Bác nhớ mẹ già, nhớ mái nhà tranh nơi thôn Phúc Thọ, nhớ bữa cơm quê giản dị.

“Có lúc nhớ nhà đến nghẹn cổ, nhưng không dám nói ra.”

Trong đơn vị của bác có một người đồng đội thân thiết, quê cũng ở vùng đồng bằng Bắc Bộ. Hai người thường ngồi cạnh nhau mỗi khi nghỉ ngơi, kể chuyện làng quê để vơi đi nỗi nhớ.

“Cậu ấy hay nói, đánh xong trận này là về cưới vợ.”

Nhưng trong một trận càn ác liệt, người đồng đội ấy đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ đội hình rút lui. Bác là một trong những người trực tiếp cùng anh em đưa đồng đội về nơi an nghỉ tạm thời giữa rừng.

“Chôn cậu ấy xong, tôi ngồi rất lâu, không nói được câu nào.”

Từ đó, mỗi lần nhớ nhà, bác lại nhớ đến người đồng đội ấy trước tiên. Nỗi nhớ không chỉ dành cho gia đình, mà còn cho những người đã mãi mãi không thể trở về.

“Mình còn sống là phải sống thay cả phần của họ.”

Chiến tranh qua đi, bác Lê Ngọc Thanh may mắn được trở về quê hương, nhưng trong sâu thẳm, hình ảnh đồng đội hy sinh và những đêm nhớ nhà giữa chiến trường vẫn còn nguyên vẹn, như một phần máu thịt của đời lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn