Nỗi nhớ nơi chiến hào
Giữa chiến hào lạnh lẽo, khi đêm buông xuống, nỗi nhớ lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh tựa lưng vào thành đất, nhìn lên khoảng trời hẹp phía trên. Một mảnh trăng khuyết lấp ló sau làn mây, khiến anh nhớ về những đêm quê nhà yên bình.
Anh nhớ bữa cơm có tiếng cười của mẹ, nhớ con đường làng đầy bụi mỗi chiều, nhớ cả những điều tưởng như nhỏ bé nhất. Nỗi nhớ không làm anh yếu đi, mà khiến anh thêm vững vàng.
Bên cạnh anh, những người đồng đội cũng im lặng, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng. Không cần nói ra, họ đều hiểu rằng, nơi hậu phương luôn là điểm tựa để họ tiếp tục đứng vững nơi tuyến lửa.
Và rồi, khi tiếng súng lại vang lên, anh gạt đi nỗi nhớ, siết chặt khẩu súng, sẵn sàng bước vào một ngày mới của cuộc chiến.


