Nỗi Nhớ Quê Hương
Nỗi Nhớ Quê Hương
Lâm Văn Mười, một chiến sĩ trẻ từ Lâm Thượng, được điều động đến mặt trận Cao Bằng. Điều khiến Mười day dứt nhất không phải là bom đạn, mà là nỗi nhớ nhà. Khi chiến sự căng thẳng, việc thư từ bị gián đoạn. Mười thường mang theo một nắm đất nhỏ lấy từ ruộng nhà trước khi lên đường. Mỗi khi đêm xuống, nằm trong hầm trú ẩn lạnh lẽo, Mười lại lén đưa nắm đất lên ngửi. Cái mùi đất quen thuộc ấy giúp anh thấy như mình đang được bao bọc bởi tình thương yêu của gia đình, của quê hương Lâm Thượng. Một lần, đơn vị ông chặn đánh một toán địch phục kích. Sau trận chiến, Mười bị lạc đồng đội. Giữa rừng sâu núi thẳm, Mười đã dựa vào kỷ niệm về những cánh rừng ở Lâm Thượng để tìm đường. Mười tin rằng, miễn là trái tim còn hướng về quê hương, anh sẽ không bao giờ gục ngã. Nắm đất ấy đã đồng hành cùng Mười suốt những năm tháng khói lửa và trở về an toàn.


