Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nỗi nhớ quê nhà

Những năm tháng tham gia kháng chiến từ tháng 6 năm 1974 đến năm 1975, điều mà bệnh binh Vàng Seo Lình không thể quên bên cạnh những ngày tháng chiến đấu gian khổ chính là nỗi nhớ quê nhà.

Tuyên Quang27/08/2026Xã Nghĩa Thuận (Đoàn xã Nghĩa Thuận)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nỗi nhớ quê nhà

Những năm tháng tham gia kháng chiến từ tháng 6 năm 1974 đến năm 1975, điều mà bệnh binh Vàng Seo Lình không thể quên bên cạnh những ngày tháng chiến đấu gian khổ chính là nỗi nhớ quê nhà. Xa gia đình, xa bản làng và những người thân yêu trong một thời gian dài, nỗi nhớ ấy luôn theo ông trong từng bước hành quân, từng đêm nghỉ và cả những lúc đối mặt với hiểm nguy.

Ngày rời quê hương lên đường, trong lòng ông có rất nhiều cảm xúc. Khi ấy, ông còn trẻ, lần đầu phải xa gia đình trong một thời gian dài. Trước mắt là con đường quân ngũ chưa biết sẽ đưa mình đến đâu, phía sau là quê hương với những người thân đang ngày đêm mong đợi. Ông nhớ hình ảnh mái nhà quen thuộc, nhớ con đường đi qua bản, nhớ những người thân trong gia đình và nhớ cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Những hình ảnh ấy tưởng như rất bình thường khi còn ở nhà, nhưng khi đã đi xa, ông mới cảm nhận được chúng quý giá đến nhường nào.

Trong những ngày đầu ở đơn vị, nỗi nhớ quê thường đến vào những lúc nghỉ ngơi. Sau một ngày huấn luyện hoặc hành quân mệt mỏi, khi mọi người ngồi lại bên nhau, câu chuyện của những người lính thường xoay quanh gia đình và quê hương. Người nhớ cha mẹ, người nhớ vợ con, người nhớ anh em, bạn bè. Ông Lình cũng kể về quê hương của mình, về bản làng, về những người thân và cuộc sống nơi mình đã lớn lên. Mỗi người một quê nhưng đều có chung một nỗi nhớ.

Có những đêm nằm nghỉ giữa đơn vị, không gian xung quanh yên tĩnh, ông lại nghĩ về gia đình. Ông tự hỏi không biết lúc này cha mẹ đang làm gì, người thân có khỏe không, ở quê cuộc sống ra sao. Có những lúc chỉ một âm thanh quen thuộc, một câu chuyện của đồng đội hay một món ăn đơn giản cũng khiến ký ức quê nhà ùa về. Nỗi nhớ không ồn ào nhưng âm ỉ, kéo dài từ ngày này sang ngày khác.

Điều ông nhớ nhất có lẽ là những điều rất giản dị. Đó có thể là bữa cơm gia đình, tiếng nói của người thân, những buổi sinh hoạt trong bản hay cảnh vật quen thuộc nơi quê hương. Khi còn ở nhà, những điều ấy vốn quá đỗi bình thường nên người ta ít khi nghĩ đến. Nhưng khi phải xa quê trong chiến tranh, chỉ một ký ức nhỏ cũng đủ khiến người lính xúc động.

Những lúc nhớ nhà, ông không cho phép mình chìm quá lâu trong nỗi buồn. Ông hiểu rằng mình đang là người lính, nhiệm vụ phía trước còn nhiều và đồng đội đang cần mình. Ông thường tự động viên bản thân phải cố gắng, bởi mình không phải người duy nhất xa quê. Xung quanh ông còn rất nhiều người lính cũng đang nhớ gia đình như mình. Chính sự đồng cảm ấy khiến mọi người gần gũi, thương yêu và giúp đỡ nhau hơn.

Nỗi nhớ quê cũng trở thành động lực để ông cố gắng. Ông luôn mong một ngày chiến tranh kết thúc để được trở về. Mỗi lần nghĩ đến ngày đó, ông lại có thêm niềm tin để vượt qua những khó khăn trước mắt. Ông mong được trở lại con đường làng, được gặp lại người thân và được sống những ngày bình yên mà trước đây mình từng có.

Đến khi đất nước thống nhất năm 1975, mong ước ấy càng trở nên mãnh liệt. Sau những tháng ngày xa quê và trải qua những gian khổ của chiến tranh, điều ông mong mỏi nhất là được trở về với gia đình. Nhưng chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông những thương tích và trong tâm trí những ký ức không thể nào quên.

Nhiều năm đã trôi qua, quê hương cũng có nhiều đổi thay, nhưng nỗi nhớ về những ngày tháng tuổi trẻ vẫn còn nguyên trong ký ức của ông. Mỗi khi kể lại chuyện cũ, ông vẫn nhớ về quê nhà như một nơi đã tiếp thêm sức mạnh cho mình trong những năm tháng chiến đấu. Quê hương không chỉ là nơi ông sinh ra và lớn lên, mà còn là nơi ông luôn hướng về trong những lúc khó khăn nhất.

Đối với bệnh binh Vàng Seo Lình, nỗi nhớ quê nhà trong những năm tháng chiến tranh vì thế không đơn thuần là nỗi nhớ của một người xa quê. Đó còn là nguồn động viên tinh thần giúp ông vượt qua gian khổ, giữ vững ý chí và hoàn thành nhiệm vụ của người lính. Và sau tất cả, khi chiến tranh đã lùi xa, ký ức về quê hương, gia đình và những năm tháng tuổi trẻ vẫn là một phần sâu đậm trong cuộc đời ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn