Cựu chiến binh

NỖI NHỚ QUÊ NHÀ GIỮA ĐÊM BIÊN GIỚI

Giữa vùng biên giới Tây Nam hoang vu, những đêm yên tiếng súng thường khiến nỗi nhớ nhà của người lính trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Với bác Cao Thế Nguyên, quê hương thôn Phúc Thọ luôn hiện lên rõ ràng trong từng khoảnh khắc lặng im của rừng biên cương. Nỗi nhớ ấy không làm bác yếu lòng, mà trở thành điểm tựa tinh thần để bác thêm kiên cường. Đó là một phần rất người trong thời hoa lửa của bác.

Thanh Hóa22/12/2025Nguyễn Thị Hiền (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những đêm gác giữa biên giới Tây Nam, khi gió rừng thổi lạnh và trăng treo lơ lửng trên những tán cây thưa, bác Cao Thế Nguyên thường đứng lặng rất lâu. Phía trước là đường biên giới tối mờ, phía sau là lán trại im ắng, còn trong lòng bác lúc ấy lại hướng về quê nhà Phúc Thọ xa xôi.

Bác kể:
“Ban ngày thì bận rộn, hành quân, canh gác liên tục nên không nghĩ nhiều. Nhưng đêm đến, nhất là những hôm yên ắng, tự nhiên nhớ nhà đến lạ.”

Bác nhớ mái nhà nhỏ, nhớ con đường làng, nhớ bữa cơm quê đạm bạc nhưng ấm cúng. Nhớ nhất là hình ảnh cha mẹ già nơi quê nhà, không biết lúc này có khỏe không, có hay đau ốm gì không. Nhưng giữa chiến trường, nỗi nhớ ấy chỉ có thể giữ trong lòng.

Thư từ thời ấy hiếm hoi. Có khi vài tháng, thậm chí cả năm, bác không nhận được tin nhà. Mỗi lần có chiến sĩ trong đơn vị được thư, cả tổ lại chuyền tay nhau đọc, coi như niềm vui chung.

“Đọc thư của người khác mà cứ tưởng như thư của mình,” bác cười hiền, “vì ai cũng nhớ nhà cả.”

Những lúc nhớ quê nhất, bác lại tự nhủ: biên giới còn chưa yên thì chưa thể nghĩ cho riêng mình. Chính suy nghĩ ấy đã giúp bác đứng vững suốt những năm tháng đóng quân nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn