Nỗi nhớ quê nhà thường trực mỗi khi đêm về
Nối tiếp truyền thống kiên trung của mảnh đất Quảng Phước, đồng chí Lê Văn Thịnh (sinh ngày 10/04/1956) lên đường nhập ngũ vào năm 1978. Đây là giai đoạn đất nước vừa trải qua cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã phải đối mặt ngay với những thử thách mới ở hai đầu biên giới và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả. Bốn năm quân ngũ (1978 - 1982) chính là quãng thời gian đồng chí hiến dâng sức trẻ của tuổi đôi mươi, tôi luyện bản lĩnh người lính giữa những vùng đất biên thùy khắc nghiệt. Khúc tâm t
Nối tiếp truyền thống kiên trung của mảnh đất Quảng Phước, đồng chí Lê Văn Thịnh (sinh ngày 10/04/1956) lên đường nhập ngũ vào năm 1978. Đây là giai đoạn đất nước vừa trải qua cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã phải đối mặt ngay với những thử thách mới ở hai đầu biên giới và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả. Bốn năm quân ngũ (1978 - 1982) chính là quãng thời gian đồng chí hiến dâng sức trẻ của tuổi đôi mươi, tôi luyện bản lĩnh người lính giữa những vùng đất biên thùy khắc nghiệt.
Khúc tâm tình về những năm tháng giữ vững biên cương
"Tôi lên đường vào năm 1978, mang theo khí thế sục sôi và tình yêu da diết dành cho mảnh đất Quảng Phước quê nhà. Bốn năm từ 1978 đến 1982 là những trang đời rực rỡ nhưng cũng đầy cam go mà tôi không bao giờ quên. Ký ức trong tôi là những chuyến hành quân dài dằng dặc xuyên qua rừng già, là những đêm trực chiến dưới cái lạnh thấu xương nơi biên giới, nơi mà lằn ranh giữa sự sống và cái chết luôn cận kề trong mỗi trận đánh hay những lần phục kích của kẻ thù.
Gian khổ khi ấy không chỉ là những bữa cơm đạm bạc thiếu thốn, những trận sốt rét rừng hành hạ đến kiệt sức, mà còn là nỗi nhớ quê nhà thường trực mỗi khi đêm về. Thế nhưng, giữa hiểm nguy, tình đồng đội 'chia ngọt sẻ bùi', cùng nhau vượt qua mưa bom bão đạn đã trở thành sức mạnh vô biên. Chúng tôi dựa vào nhau để vững tay súng, vì biết rằng sau lưng mình là sự bình yên của nhân dân, của gia đình. Khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về vào năm 1982, hành trang của tôi là niềm tự hào vô hạn vì mình đã sống những năm thanh xuân ý nghĩa nhất, góp sức mình bảo vệ vững chắc chủ quyền Tổ quốc. Với tôi, bốn năm ấy là một pho ký ức vô giá, nhắc nhở tôi luôn sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội và truyền thống cách mạng của quê hương."



