NỖI NHỚ QUÊ NHÀ TRONG NHỮNG NGÀY XA XỨ
NỖI NHỚ QUÊ NHÀ TRONG NHỮNG NGÀY XA XỨ
NỖI NHỚ QUÊ NHÀ TRONG NHỮNG NGÀY XA XỨ
TÊN CỰU CHIẾN BINH: BÁC NGUYỄN QUỐC MÙI
Nếu hỏi người lính nhớ điều gì nhất trong những năm tháng xa quê, có lẽ mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau. Nhưng với bác Nguyễn Quốc Mùi, đó trước hết là nỗi nhớ gia đình, nhớ quê hương và nhớ những điều bình dị đã từng gắn bó với tuổi thơ. Bác kể: “Ở nhà thì thấy mọi thứ bình thường lắm. Nhưng khi đi xa mới biết nhớ. Nhớ con đường mình vẫn đi, nhớ tiếng người trong làng, nhớ bữa cơm gia đình.” Câu nói ấy khiến chúng tôi – những đoàn viên lớn lên trong thời bình – bất giác nghĩ đến chính quê hương của mình. Chúng tôi vẫn đi qua những con đường ấy mỗi ngày nhưng có lẽ chưa bao giờ nghĩ rằng có một thời những người trẻ như bác đã phải mang theo hình ảnh quê nhà trong hành trang tinh thần để vượt qua những ngày xa cách. Bác Mùi kể rằng mỗi khi có dịp nhận tin từ quê, anh em đều mong ngóng. “Có một lá thư, một tin nhắn theo cách ngày ấy, quý lắm. Chỉ cần biết gia đình bình an là mình yên tâm.” Những phương tiện liên lạc ngày ấy không thuận tiện như bây giờ. Khoảng cách giữa người lính và gia đình đôi khi không chỉ tính bằng cây số mà còn tính bằng thời gian chờ đợi. Chính vì thế, mỗi thông tin từ quê trở thành một nguồn động viên rất lớn. Bác nhớ có những lúc công việc, nhiệm vụ khiến mọi người bận rộn nhưng trong lòng ai cũng hướng về quê. “Anh em nói chuyện với nhau, người này hỏi quê ở đâu, nhà có mấy anh em, bố mẹ thế nào. Nói chuyện quê hương cũng là một cách để nhớ nhà.” Chúng tôi nghe mà thấy quê hương trong câu chuyện của bác thật gần gũi. Không phải những điều lớn lao mà là những hình ảnh rất nhỏ: mái nhà, hàng cây, con đường, bữa cơm, tiếng nói của người thân. Có lẽ chính những điều đó đã trở thành sức mạnh giúp người lính giữ vững tinh thần. Khi chúng tôi hỏi bác có lúc nào cảm thấy nản lòng không, bác trả lời thật thà: “Mệt thì có, nhớ nhà thì có. Nhưng anh em động viên nhau. Nghĩ mình đi là vì quê hương, vì gia đình, nên lại cố.” Câu trả lời khiến chúng tôi hiểu thêm một điều: lòng yêu nước đôi khi bắt đầu từ tình yêu đối với những điều rất bình dị. Người lính yêu đất nước cũng chính là bảo vệ những mái nhà, những người thân, những cánh đồng, những con đường quê hương mà họ luôn nhớ đến. Đối với thế hệ trẻ, câu chuyện ấy mang một ý nghĩa đặc biệt. Chúng ta đang sống trong điều kiện có thể liên lạc với người thân bất cứ lúc nào. Một cuộc gọi chỉ mất vài giây, một tin nhắn có thể đến ngay lập tức. Nhưng chính vì quá dễ dàng, đôi khi chúng ta lại quên trân trọng những cuộc trò chuyện với cha mẹ, ông bà. Lắng nghe bác kể, chúng tôi càng thấy mỗi khoảnh khắc bình yên bên gia đình hôm nay đáng quý đến nhường nào. Bác Mùi cũng nhắc rằng khi trở về quê, người lính càng cảm nhận rõ giá trị của bình yên. “Đi xa lâu ngày, được đặt chân về làng mình thấy vui lắm. Cái cảm giác ấy khó nói thành lời.” Với bác, quê hương không chỉ là nơi để trở về mà còn là nơi chứng kiến sự trưởng thành của một con người. Từ một thanh niên rời làng đi làm nhiệm vụ, bác trở về với những trải nghiệm mà không phải người trẻ nào cũng có thể hình dung. Nhiều năm đã trôi qua nhưng ký ức ấy vẫn nằm nguyên trong tâm trí. Chúng tôi nghĩ rằng những người trẻ hôm nay cần biết lắng nghe những câu chuyện như vậy. Không phải để sống trong quá khứ, mà để hiểu giá trị của hiện tại. Khi biết cha ông đã từng nhớ quê như thế nào, hy sinh như thế nào, chúng ta sẽ biết trân trọng quê hương hơn. Khi biết một người lính từng mong một ngày bình yên được trở về, chúng ta sẽ hiểu vì sao mình cần gìn giữ hòa bình. Và khi nghe bác Mùi kể bằng giọng chậm rãi về những năm tháng xa nhà, chúng tôi càng thấy rõ trách nhiệm của mình: phải sống sao cho xứng đáng với quê hương mà bao thế hệ đã dành tuổi trẻ để bảo vệ.



