Cựu chiến binh

Nỗi nhớ sau ngày chia tay

Sau ngày trở lại đơn vị, điều khó khăn nhất với tôi không phải là những chặng đường hành quân dài hay những đêm thiếu ngủ. Đó là cảm giác nhớ nhà khi vừa mới được trở về rồi lại phải xa.

Nghệ An26/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nỗi nhớ sau ngày chia tay

Sau ngày trở lại đơn vị, điều khó khăn nhất với tôi không phải là những chặng đường hành quân dài hay những đêm thiếu ngủ. Đó là cảm giác nhớ nhà khi vừa mới được trở về rồi lại phải xa.

Tôi vẫn nhớ buổi sáng hôm ấy.

Mẹ đứng ở đầu làng tiễn tôi. Người vợ trẻ đứng bên cạnh, không nói nhiều. Cả hai chỉ dặn tôi giữ gìn sức khỏe và khi có điều kiện thì viết thư về.

Tôi bước đi.

Đến khi không còn nhìn thấy mái nhà nữa, tôi mới nhận ra mình đang nhớ.

Nhớ tiếng mẹ gọi.

Nhớ bữa cơm gia đình.

Nhớ con đường làng.

Nhớ ánh mắt của người vợ lúc tiễn tôi.

Con đường trở lại đơn vị hôm ấy dài hơn bình thường.

Tôi đi cùng một người đồng đội. Anh cũng vừa rời quê.

Một lúc lâu, anh hỏi:

— Cậu nhớ nhà không?

Tôi cười:

— Nhớ chứ.

Anh gật đầu:

— Tôi cũng vậy.

Rồi hai chúng tôi im lặng.

Có lẽ chẳng cần nói thêm.

Mỗi người đều có một quê hương để nhớ.

Khi trở lại đơn vị, công việc nhanh chóng cuốn chúng tôi vào những nhiệm vụ thường ngày. Hành quân, trực, chuẩn bị trang bị, làm công tác của đơn vị… mọi thứ vẫn diễn ra như trước.

Nhưng đến buổi tối, khi mọi người đã yên lặng nghỉ ngơi, nỗi nhớ lại trở về.

Tôi lấy chiếc khăn tay vợ đưa trước ngày đi, đặt bên cạnh mình.

Chỉ một chiếc khăn nhỏ thôi, nhưng nhìn nó tôi lại nhớ đến căn nhà.

Tôi lấy giấy ra viết thư.

“Mẹ kính yêu…”

Tôi viết rằng mình vẫn khỏe.

Viết rằng anh em trong đơn vị đều đoàn kết.

Viết rằng mọi người ở nhà đừng lo.

Tôi không kể nhiều về những khó khăn. Tôi biết nếu mẹ đọc được, mẹ sẽ mất ngủ.

Viết xong, tôi gấp lá thư thật cẩn thận.

Ngày hôm sau, tôi gửi thư theo đường chuyển phát của đơn vị.

Rồi lại chờ.

Những ngày chờ thư thường dài hơn bình thường.

Một hôm, người phụ trách thư gọi tên tôi.

Tôi chạy đến.

Có một lá thư từ quê nhà.

Tôi nhận lấy mà bàn tay run lên vì xúc động.

Mẹ viết rằng ở nhà mọi người vẫn khỏe.

Vợ tôi viết rằng cây trước sân đã ra hoa.

Chỉ một chuyện nhỏ như vậy thôi mà tôi đọc đi đọc lại nhiều lần.

Tôi tưởng tượng ra khu vườn trước nhà.

Tưởng tượng người vợ đang đứng bên hiên.

Tưởng tượng mẹ đang ngồi bên cửa.

Khoảng cách hàng trăm cây số bỗng trở nên gần hơn.

Tối ấy, tôi kể cho mấy đồng đội nghe.

Một người cười:

— Có thư nhà là vui rồi.

Tôi gật đầu.

Đúng vậy.

Trong những năm tháng xa quê, một lá thư có thể làm cả ngày trở nên nhẹ nhõm.

Nhưng nỗi nhớ vẫn còn.

Nó không làm người lính yếu đi.

Trái lại, nó nhắc chúng tôi rằng mình đang chiến đấu vì điều gì.

Chúng tôi nhớ quê bởi quê hương là nơi mình muốn trở về.

Nhớ gia đình bởi đó là nơi mình thuộc về.

Và chính niềm mong mỏi ấy giúp chúng tôi càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, tôi trở về trên chính con đường năm xưa.

Mẹ đã già.

Người vợ ngày ấy cũng đã có mái tóc điểm bạc.

Tôi bước vào sân.

Mọi thứ vừa quen vừa lạ.

Tôi chợt hiểu rằng những năm tháng xa cách tuy dài, nhưng tình cảm của những người chờ đợi phía sau chưa bao giờ mất đi.

Tôi vẫn nhớ câu mẹ nói trong ngày tiễn tôi:

— Khi nào có điều kiện thì về con nhé.

Và cuối cùng, tôi đã trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn