Nỗi nhớ và niềm tự hào về những người con Yên Mô
Trong phiếu thu thập thông tin, khi được hỏi về những người đồng đội, ông Minh không khỏi bồi hồi. Với ông, Yên Mô không chỉ là nơi sinh ra, mà còn là quê hương của những anh hùng. Những người con của vùng đất "Trinh Nữ" đã cùng ông sát cánh bên nhau, tạo nên một cộng đồng lính Yên Mô kiên cường giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ.
Ông Minh nhớ như in những gương mặt đồng hương cùng nhập ngũ đợt tháng 2/1964. Họ là những chàng trai mười tám, đôi mươi, mang theo hương vị của lúa quê nhà vào chiến trường. Đi đâu, làm gì, hễ nghe thấy giọng nói đặc trưng của quê hương Ninh Bình là họ lại tìm đến nhau. "Đồng hương Yên Mô" trở thành một khẩu hiệu ngầm, một điểm tựa tinh thần cực kỳ lớn lao giữa những lúc gian nguy nhất.
Có những người bạn từ thuở chăn trâu cắt cỏ ở thôn 2, thôn Trinh Nữ, lại cùng ông đứng chung một chiến hào tại Binh trạm 33. Họ chia sẻ với nhau từng mẩu tin quê nhà: năm nay lúa có tốt không, gia đình có ai khỏe mạnh không. Những câu chuyện giản dị ấy chính là liều thuốc chữa lành những vết thương tinh thần sau mỗi trận bom. Ông Minh luôn tự hào vì người lính Yên Mô nổi tiếng là chịu thương chịu khó, gan lì và cực kỳ đoàn kết.
Nhưng chiến tranh cũng lấy đi của ông nhiều người bạn thân thiết. Có những người cùng đi nhưng không cùng về, mãi mãi nằm lại nơi biên giới Việt - Lào hay những cánh rừng xa xôi. Mỗi khi nhắc lại, giọng ông lại trầm xuống, đôi mắt nhòe đi. Ông luôn tâm niệm rằng mình là người may mắn được trở về, nên phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đồng hương đã ngã xuống vì độc lập dân tộc.
Tình yêu quê hương Yên Mô và tình đồng chí đã hòa quyện làm một trong lòng người lính già. Những kỷ niệm về đồng đội không chỉ là nỗi buồn của sự chia ly, mà còn là niềm tự hào kiêu hãnh. Với ông Nguyễn Văn Minh, những người con Yên Mô năm ấy đã cùng nhau viết nên một trang sử vàng, để hôm nay quê hương Trinh Nữ có thể tự hào về những người con trung hiếu của mình.


