Anh hùng Lực lượng vũ trang

NỖI NHỚ VỀ NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI

Trong cuộc đời của mỗi người lính, có những người đồng đội chỉ cùng nhau đi qua một quãng thời gian nhưng lại để lại những ký ức theo suốt cuộc đời. Với ông Trần Đình Linh, những năm tháng trong quân ngũ từ năm 1982 đến năm 1986 là một chặng đường như vậy. Đó là khoảng thời gian ông còn trẻ, rời quê hương Hậu Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An để thực hiện nghĩa vụ với đất nước. Trong những năm tháng ấy, ông đã gặp, sống và thực hiện nhiệm vụ cùng nhiều người đồng đội. Khi chiến tranh và những năm tháng quân ngũ đã lùi xa, điều còn lại trong ký ức ông không chỉ là những nhiệm vụ đã hoàn thành mà còn là hình ảnh những người đã từng cùng mình vào sinh ra tử.

Nghệ An12/08/2026Đoàn trường THPT Bắc Yên Thành (Đoàn xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1982, ông Trần Đình Linh nhập ngũ. Từ quê hương, ông bước vào môi trường quân đội và bắt đầu một cuộc sống khác với những gì từng quen thuộc. Quân ngũ đưa ông đến với những nhiệm vụ mới, những nơi xa quê và những con người mà trước đó ông chưa từng biết. Trong quá trình phục vụ, ông được giao nhiệm vụ tiểu đội trưởng rồi được đề bạt lên trung đội trưởng. Cùng với sự trưởng thành của bản thân là sự gắn bó ngày càng sâu sắc với tập thể và những người đồng đội.

Trong môi trường quân đội, những người lính sống và thực hiện nhiệm vụ cùng nhau. Họ không chỉ gặp nhau trong những giờ làm nhiệm vụ mà còn cùng trải qua cuộc sống thường ngày. Những ngày tháng cùng nhau khiến những người xa lạ dần trở thành những người thân thiết. Từ sự cùng chung nhiệm vụ, họ hình thành tình đồng chí, đồng đội.

Với ông Trần Đình Linh, ký ức về đồng đội gắn với chiến trường Cánh đồng Chum trên đất bạn Lào. Đó là nơi ông đã trải qua một phần quan trọng trong quãng đời quân ngũ. Cánh đồng Chum không chỉ là một địa danh trong cuộc đời người lính mà còn là nơi ông có những người đồng đội cùng mình thực hiện nhiệm vụ, cùng vượt qua khó khăn và cùng trải qua những ngày tháng không thể quên.

Những người đồng đội ấy mỗi người có một hoàn cảnh, một quê hương và một câu chuyện riêng. Nhưng khi đã vào quân đội, họ cùng đứng trong một tập thể. Nhiệm vụ chung khiến họ gắn bó với nhau. Những ngày tháng ở chiến trường càng làm cho sự gắn bó ấy trở nên sâu sắc hơn.

Có những người đồng đội mà ông Linh chỉ gặp trong một giai đoạn của cuộc đời nhưng ký ức về họ vẫn còn. Đó có thể là những người cùng thực hiện nhiệm vụ, cùng sinh hoạt trong đơn vị hoặc cùng trải qua những ngày tháng khó khăn. Với người lính, những mối quan hệ ấy không dễ dàng mất đi chỉ vì thời gian đã trôi qua.

Bởi trong hoàn cảnh đặc biệt, con người thường ghi nhớ nhau sâu sắc hơn. Những người cùng mình trải qua khó khăn trở thành những người mà sau này khi nhớ lại, người ta không thể không nhắc đến. Đối với ông Linh, những người đồng đội của những năm tháng ấy chính là một phần như vậy.

Trong số những người đồng đội, có người đã trở về quê hương sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng cũng có những người đã hy sinh trên chiến trường và nằm lại trên đất bạn Lào. Đây là một trong những mất mát lớn nhất mà ông Trần Đình Linh mang theo trong ký ức về những năm tháng quân ngũ.

Những người đã hy sinh từng là những người cùng ông sống trong quân ngũ. Họ từng có tuổi trẻ, có gia đình và quê hương. Họ từng cùng những người khác thực hiện nhiệm vụ và trải qua những ngày tháng khó khăn. Nhưng rồi họ đã không thể trở về.

Đối với người còn sống, sự hy sinh của đồng đội luôn là một nỗi đau khó nói thành lời. Thời gian có thể làm khoảng cách giữa hiện tại và những năm tháng chiến trường ngày càng xa, nhưng ký ức về những người đã mất vẫn còn đó. Mỗi khi nhớ lại, người cựu chiến binh lại nhớ đến những con người từng cùng mình đi qua một phần tuổi trẻ.

Nỗi nhớ ấy không nhất thiết phải gắn với một sự kiện cụ thể. Đôi khi chỉ là nhớ đến một người từng cùng đơn vị, từng cùng thực hiện nhiệm vụ, từng cùng sống trong những ngày tháng gian khổ. Những ký ức bình thường ấy theo thời gian trở thành những điều quý giá.

Đối với ông Trần Đình Linh, những người đồng đội đã trở thành một phần trong cuộc đời. Họ góp mặt trong những năm tháng ông trưởng thành trong quân đội. Từ một người lính trẻ, ông từng bước đảm nhận trách nhiệm lớn hơn, từ tiểu đội trưởng đến trung đội trưởng. Trong quá trình ấy, những người đồng đội luôn là những người cùng ông thực hiện nhiệm vụ.

Người lính trưởng thành không thể tách khỏi tập thể. Mỗi bước trưởng thành của ông Linh đều gắn với những người cùng đơn vị. Họ cùng nhau thực hiện nhiệm vụ và cùng nhau vượt qua những khó khăn. Vì vậy, khi nhớ về những năm tháng ấy, ông không chỉ nhớ về bản thân mà còn nhớ đến những người đã cùng mình đi qua quãng thời gian đó.

Nỗi nhớ về đồng đội cũng là nỗi nhớ về tuổi trẻ. Những năm 1982 đến 1986 là thời gian ông còn trẻ. Đó là thời gian ông sống trong quân đội, xa quê hương và gắn bó với những người cùng chung nhiệm vụ. Khi trở về địa phương năm 1986, ông bước vào một cuộc sống mới, nhưng tuổi trẻ trong quân ngũ đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời.

Thời gian càng trôi qua, những người đồng đội càng trở thành một phần của quá khứ. Có người có thể vẫn còn liên lạc, có người trở về cuộc sống đời thường ở những quê hương khác nhau. Nhưng cũng có những người chỉ còn được nhắc đến qua ký ức của những người từng sống cùng họ.

Với những người đã hy sinh, ký ức là cách để họ tiếp tục hiện diện trong cuộc đời của những người còn sống. Khi ông Trần Đình Linh nhắc về những đồng đội đã nằm lại trên đất bạn Lào, đó không chỉ là sự nhớ lại một quá khứ. Đó còn là sự trân trọng đối với những người đã cùng ông trải qua những năm tháng đặc biệt.

Cánh đồng Chum vì thế trở thành một địa danh gắn với nhiều ký ức. Nơi đó có những ngày tháng quân ngũ, có nhiệm vụ, có đồng đội và có những mất mát. Khi thời gian đã trôi qua nhiều năm, những điều ấy vẫn được lưu giữ trong ký ức của người cựu chiến binh.

Những người đồng đội mà ông nhớ đến không chỉ là những người đã hy sinh. Đó còn là tất cả những người từng cùng ông phục vụ, từng cùng ông thực hiện nhiệm vụ và cùng ông trải qua một phần cuộc đời. Mỗi người để lại một dấu ấn riêng, nhưng tất cả đều góp phần tạo nên ký ức về một thời quân ngũ.

Đến năm 1986, ông Trần Đình Linh phục viên trở về địa phương. Sau khi rời quân đội, ông bắt đầu cuộc sống mới, xây dựng gia đình và chăm lo cho cuộc sống của mình. Những năm tháng quân ngũ dần trở thành quá khứ. Nhưng trong quá khứ ấy, những người đồng đội vẫn luôn có một vị trí đặc biệt.

Cuộc sống thời bình mang đến cho ông những niềm vui mới. Ông có gia đình, có con cháu và có cuộc sống bình dị tại quê hương. Nhưng khi nhìn lại, ông vẫn nhớ về những năm tháng đã qua và những người từng cùng mình thực hiện nhiệm vụ.

Nỗi nhớ đồng đội của người lính vì thế không phải là một cảm xúc nhất thời. Nó được hình thành từ những năm tháng sống cùng nhau và được giữ lại qua thời gian. Những người từng cùng mình trải qua khó khăn thường trở thành những người khó quên nhất.

Đối với ông Linh, điều đó càng rõ khi có những đồng đội đã hy sinh. Họ không còn cơ hội trở về với gia đình, không còn cơ hội chứng kiến cuộc sống hòa bình và những thay đổi của quê hương. Nhưng những người còn sống vẫn nhớ đến họ.

Những người đã hy sinh trên đất bạn Lào là một phần trong ký ức của ông Trần Đình Linh. Mỗi người trong số họ đều từng có một tuổi trẻ giống như ông, từng khoác lên mình màu áo lính và thực hiện nhiệm vụ. Sự hy sinh của họ là một mất mát không thể bù đắp.

Nhìn lại từ hiện tại, ông càng hiểu giá trị của những năm tháng đã qua. Những người đồng đội đã cùng ông trải qua một phần tuổi trẻ, dù còn sống hay đã hy sinh, đều là những người góp phần làm nên câu chuyện cuộc đời ông.

Nỗi nhớ về họ cũng là sự trân trọng đối với tình đồng chí. Trong những năm tháng quân ngũ, những người lính đã cùng nhau thực hiện nhiệm vụ, cùng chia sẻ cuộc sống và cùng vượt qua những khó khăn. Chính những trải nghiệm ấy tạo nên mối quan hệ mà thời gian khó có thể xóa nhòa.

Có thể nhiều năm sau khi rời quân đội, người lính không còn nhớ hết mọi chi tiết của từng ngày tháng. Nhưng hình ảnh những người đồng đội thường vẫn còn. Đó có thể là một gương mặt, một cái tên hoặc chỉ đơn giản là ký ức về một người từng cùng mình trải qua một giai đoạn khó khăn.

Đối với ông Trần Đình Linh, những ký ức ấy là một phần của tuổi trẻ. Ông không chỉ nhớ về chiến trường mà còn nhớ về những con người ở chiến trường. Những người đã cùng ông đi qua những ngày tháng ấy chính là những người đã chứng kiến quá trình ông trưởng thành từ một người lính trẻ đến khi đảm nhận nhiệm vụ trung đội trưởng.

Năm 1986, ông trở về quê hương. Từ đó đến nay, cuộc sống đã có nhiều thay đổi. Nhưng ký ức về đồng đội vẫn còn. Những người đã hy sinh vẫn được nhớ đến. Những người đã trở về vẫn là những người từng chia sẻ với ông một phần tuổi trẻ.

Câu chuyện về nỗi nhớ đồng đội của ông Trần Đình Linh vì thế không phải câu chuyện về một quá khứ đã mất. Đó là câu chuyện về những con người mà ký ức vẫn còn giữ lại. Thông qua lời kể của người cựu chiến binh, những người đồng đội ấy vẫn hiện diện trong câu chuyện về một thời tuổi trẻ.

Có những người đã trở về và tiếp tục cuộc sống bình thường. Có những người đã nằm lại trên đất bạn Lào. Nhưng với ông Linh, tất cả đều là những người đồng đội. Họ từng cùng ông thực hiện nhiệm vụ, từng cùng ông trải qua những năm tháng quân ngũ và từng góp phần tạo nên một phần ký ức của cuộc đời ông.

Những năm tháng chiến tranh và quân ngũ đã lùi xa. Nhưng tình cảm giữa những người từng cùng nhau trải qua gian khổ vẫn còn. Đó là thứ tình cảm không phụ thuộc vào thời gian hay khoảng cách. Khi nhớ về những năm tháng ấy, người lính vẫn nhớ đến những người đã từng sát cánh bên mình.

Nỗi nhớ ấy cũng là một cách để tri ân những người đã hy sinh. Họ không thể tự kể lại câu chuyện của mình, nhưng những người còn sống có thể nhắc nhớ về họ. Qua lời kể của ông Trần Đình Linh, những người đồng đội đã trở thành một phần của câu chuyện lịch sử được lưu giữ từ ký ức của người trực tiếp trải qua.

Đó là giá trị của những câu chuyện nhân chứng. Không phải tất cả ký ức đều nằm trong những trang tài liệu, mà còn được lưu giữ trong ký ức của những người từng sống qua những năm tháng ấy. Câu chuyện về ông Linh và những người đồng đội là một phần như vậy.

Từ Hậu Thành, Yên Thành, Nghệ An, ông Trần Đình Linh đã lên đường năm 1982. Bốn năm trong quân ngũ đưa ông đến với chiến trường Cánh đồng Chum và những người đồng đội. Đến năm 1986, ông trở về quê hương. Nhưng những con người từng cùng ông trải qua quãng đời ấy vẫn ở lại trong ký ức.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng quân ngũ, ông vẫn nhớ đến đồng đội. Đó là những người đã cùng ông đi qua tuổi trẻ, cùng thực hiện nhiệm vụ và có những người đã hy sinh. Nỗi nhớ ấy không ồn ào nhưng bền bỉ, bởi nó được xây dựng từ những năm tháng thực sự đã sống cùng nhau.

Với ông Trần Đình Linh, nhớ về đồng đội cũng là nhớ về một phần cuộc đời mình. Những người ấy đã cùng ông tạo nên những năm tháng không thể quên. Và dù thời gian tiếp tục trôi, những ký ức về họ vẫn còn nguyên giá trị: đó là ký ức về tình đồng chí, về sự hy sinh và về một thế hệ người lính đã từng sống và thực hiện nhiệm vụ trong những năm tháng đặc biệt của đất nước.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NỖI NHỚ VỀ NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI | Câu chuyện thời hoa lửa