NƠI NHỮNG BƯỚC CHÂN MỞ LỐI
Những con đường ở vùng biên Cao Bằng ngày ấy không có biển chỉ dẫn.
Muốn đi từ bản này sang bản khác, người ta phải nhớ từng con suối, từng vách đá, từng lối mòn giữa rừng.
Đàm Minh Viễn đã đi trên những con đường ấy rất nhiều lần.
Ông là một trong những cán bộ cách mạng hoạt động ở vùng Cao Bằng, gắn bó với phong trào cách mạng và công tác xây dựng cơ sở ở vùng biên.
Những năm tháng ấy, làm cách mạng đồng nghĩa với việc sống trong bí mật.
Một căn nhà có thể là nơi họp.
Một con đường rừng có thể là đường liên lạc.
Một người dân bình thường có thể là người che chở cho cán bộ.
Vì thế, mỗi chuyến đi đều phải thật cẩn trọng.
Đàm Minh Viễn cùng đồng đội gây dựng phong trào, vận động nhân dân và xây dựng lực lượng.
Có những đêm ông đi trong rừng cho đến khi trời gần sáng.
Không đèn.
Không tiếng gọi.
Chỉ có ánh trăng nhạt xuyên qua những tán cây.
Nhưng ông biết phía trước có người đang chờ.
Và phía sau có một phong trào cần được giữ vững.
Những con người như ông không phải lúc nào cũng xuất hiện trong những trang sách với những chiến công thật lớn.
Họ làm những việc tưởng như nhỏ bé: đưa một lá thư, gặp một người dân, xây dựng một cơ sở, giữ một bí mật.
Nhưng nếu thiếu những việc nhỏ bé ấy, một phong trào lớn sẽ không thể tồn tại.
Đàm Minh Viễn đã dành tuổi trẻ của mình cho những con đường như thế.
Những con đường mà ngày nay có thể chẳng còn ai nhớ tên.
Nhưng chính trên những con đường vô danh ấy, những bước chân âm thầm đã góp phần mở lối cho lịch sử.
Lịch sử đôi khi được viết bằng những chiến công vang dội. Nhưng cũng có những trang lịch sử được viết bằng dấu chân của những người đi trong đêm.


