Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nỗi Niềm Canh Cánh Và Ước Nguyện Tìm Con Của Mẹ Việt Nam Anh Hùng Đinh Thị Bé

Đỗ Khánh Linh

Hải Phòng22/08/2026phường Trần Nhân Tông (Phường Trần Nhân Tông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nỗi Niềm Canh Cánh Và Ước Nguyện Tìm Con Của Mẹ Việt Nam Anh Hùng Đinh Thị Bé
image.png

Dù chiến tranh đã lùi xa nhiều thập kỷ, trong ngôi nhà ấm cúng tại tổ dân phố Khánh Hội, phường Nam Đồng, TP Hải Phòng, Bà mẹ Việt Nam anh hùng Đinh Thị Bé vẫn luôn đau đáu một niềm mong mỏi chưa trọn. Ở tuổi 94, người mẹ kiên cường ấy vẫn giữ được nét mặt tinh anh, ngày ngày lặng lẽ bên bàn thờ thờ phụng người chồng quá cố cùng ba liệt sĩ – gồm hai người con trai ruột và người em chồng đã anh dũng ngã xuống vì nền độc lập, tự do của dân tộc.

Bước qua thời thanh xuân lam lũ cùng người bạn đời là ông Nguyễn Văn Trìu, mẹ Bé sinh hạ được 8 người con. Giờ đây, dẫu con cháu đã trưởng thành, có tổ ấm riêng và mong muốn đón mẹ về phụng dưỡng lúc tuổi già, mẹ vẫn chọn ở lại căn nhà chan chứa bao kỷ niệm xưa. Với mẹ, tự tay lo liệu việc bếp núc mỗi ngày và thắp nén nhang thơm lên ban thờ gia tiên là cách để sưởi ấm không gian, như thể những người thân yêu vẫn luôn hiện diện quanh mình.

Trong ký ức của mẹ Bé, người con trai trưởng – liệt sĩ Nguyễn Văn Viêm luôn để lại niềm thương xót khôn nguôi. Sinh ra giữa thời kỳ gian khó, anh Viêm sớm hiểu chuyện, luôn nhường nhịn và gánh vác mọi việc đồng áng nặng nhọc giúp cha mẹ lo cho đàn em thơ. Năm 1973, khi vừa tròn 18 tuổi, mang theo khát vọng cống hiến của tuổi trẻ, anh đã âm thầm viết đơn tình nguyện nhập ngũ mà không báo trước cho gia đình.

Ngày con lên đường tập trung cách nhà gần mười cây số, hay tin muộn, mẹ tất tả mang vội chút gạo và trứng đuổi theo tiễn biệt. Gặp mẹ nơi quân ngũ trước giờ hành quân, người lính trẻ chỉ kịp gửi lại chút quà quê cho các em và dặn mẹ an lòng. Sau khóa huấn luyện y tá, anh Viêm theo đơn vị tiến thẳng vào chiến trường miền Nam. Đến năm 1974, gia đình bàng hoàng nhận giấy báo tử. Đồng đội sau này kể lại, anh hy sinh anh dũng khi đang băng bó cho thương binh giữa làn đạn thù tại thôn Châu Thuận, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, và hiện phần mộ của anh vẫn nằm lẫn trong khu mộ chưa xác định được danh tính tại nghĩa trang địa phương.

Nỗi đau tiếp tục ập đến khi người con trai thứ ba là Nguyễn Văn Lãn lên đường tòng quân năm 1978 ở tuổi 18 và ngã xuống vào năm 1979 khi làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia. Mãi đến năm 1999, nhờ sự trợ giúp của các cơ quan chức năng, phần mộ của anh Lãn tại Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Tây Ninh mới được quy tập về quê nhà Hải Phòng để gia đình sớm hôm chăm nom hương khói.

Hiến dâng hai người con ưu tú khi họ mới ở tuổi 19 đầy hoài bão, mẹ Bé luôn cảm thấy tự hào về sự hy sinh cao cả của các con cho Tổ quốc. Dẫu được chính quyền địa phương và lối xóm hết lòng tri ân, chăm sóc, tâm nguyện lớn nhất lúc này của mẹ ở tuổi xế chiều vẫn là sớm xác định được thông tin chính xác và đưa hài cốt của người con cả – Hạ sĩ, liệt sĩ Nguyễn Văn Viêm về an nghỉ bên gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn