Nỗi niềm của người lính không được cầm súng đến ngày chiến thắng
Nỗi niềm của người lính không được cầm súng đến ngày chiến thắng
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Nỗi niềm của người lính không được cầm súng đến ngày chiến thắng
Cựu chiến binh Lương Văn Mường
Tháng 7 năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra ác liệt, chàng thanh niên Lương Văn Mường lên đường nhập ngũ. Ngày 09/7/1967, ông khoác lên mình bộ quân phục, mang theo niềm tự hào của tuổi trẻ và khát vọng được góp sức mình bảo vệ quê hương, đất nước.
Những ngày đầu trong quân ngũ, ông cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ tại các địa bàn Cẩm Thủy, Thạch Thành và Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa. Với người lính trẻ lúc ấy, được đứng trong hàng ngũ quân đội, được huấn luyện, rèn luyện và sẵn sàng nhận nhiệm vụ là niềm vinh dự lớn lao.
Ông luôn mong một ngày được cầm súng ra chiến trường, trực tiếp chiến đấu, góp một phần sức lực nhỏ bé của mình vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Nhưng số phận đã không cho ông thực hiện trọn vẹn ước nguyện ấy.
Ngày 22/02/1969, trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, ông không may gặp tai nạn, bị gãy xương quai xanh, ảnh hưởng đến phổi. Chấn thương khiến sức khỏe của ông không còn bảo đảm để tiếp tục phục vụ trong quân ngũ. Sau đó, đơn vị buộc phải cho ông trở về địa phương.
Ngày trở về quê hương đáng lẽ phải là ngày vui của một người lính sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng trong lòng ông lại mang theo một nỗi niềm khó nói thành lời.
Ông vẫn nhớ những ngày đứng trong hàng ngũ quân đội, nhớ đồng đội, nhớ tiếng gọi của nhiệm vụ. Điều khiến ông day dứt nhất là không thể tiếp tục cầm súng, không thể cùng đồng đội đi đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.
Với ông, đó không phải là sự lựa chọn. Đó là hoàn cảnh bất khả kháng do thương tích. Dù đã trở về với cuộc sống đời thường, trong sâu thẳm người lính năm xưa vẫn luôn có một mong muốn giản dị: được tiếp tục đóng góp sức mình cho quê hương, đất nước theo khả năng của mình.
Và rồi, ông đã tìm được câu trả lời bằng chính cuộc sống lao động hằng ngày.
Trở về địa phương, không còn khoác trên mình bộ quân phục, ông Lương Văn Mường tiếp tục phát huy tinh thần của người lính trong lao động, sản xuất và phát triển kinh tế gia đình. Ông luôn gương mẫu trong cuộc sống, chịu khó lao động, chủ động phát triển kinh tế, từng bước xây dựng cuộc sống gia đình ổn định.
Đối với ông, bảo vệ Tổ quốc không chỉ là cầm súng nơi chiến trường. Khi trở về quê hương, người lính vẫn có thể tiếp tục cống hiến bằng lao động, bằng sự gương mẫu và trách nhiệm với gia đình, cộng đồng.
Những năm tháng đã đi qua, vết thương năm xưa có thể vẫn còn đó, nhưng tinh thần của người lính thì chưa bao giờ mất đi. Ông luôn tự hào về quãng thời gian mình từng được đứng trong hàng ngũ quân đội và càng trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay.
Câu chuyện của cựu chiến binh Lương Văn Mường là câu chuyện về một người lính đã không thể đi hết chặng đường quân ngũ vì tai nạn, nhưng chưa bao giờ từ bỏ ý thức cống hiến. Từ chiến trường trở về với ruộng đồng, từ người lính cầm súng trở thành người lao động sản xuất, ông vẫn giữ trong mình phẩm chất đáng quý của người lính năm xưa.
Có những người lính góp sức cho Tổ quốc bằng những năm tháng nơi chiến trường; cũng có những người tiếp tục góp sức bằng những năm tháng lao động, xây dựng quê hương. Với ông Lương Văn Mường, dù không thể cầm súng đến ngày đất nước thống nhất, ông vẫn luôn tìm cách để phần đời còn lại của mình có ích cho gia đình và quê hương.



