Nỗi niềm hy vọng của người mẹ: “Hoàng Thị Vạy” (1)
Mẹ Hoàng Thị Vạy là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng có chồng và hai người con trai là liệt sĩ hy sinh trong kháng chiến. Hai con của mẹ là Nguyễn Văn Tuyển và Nguyễn Văn Thành đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt. Cuộc đời của mẹ là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng, lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả của các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Nỗi niềm hy vọng của người mẹ: “Hoàng Thị Vạy”
“Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ…” - câu hát ấy như chạm đến tận cùng cảm xúc khi đọc về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Không cần những lời lẽ lớn lao, chính cuộc đời của các mẹ đã là minh chứng rõ ràng nhất cho sự hy sinh thầm lặng mà vĩ đại. Điển hình là mẹ Hoàng Thị Vạy ở thôn Phong Cốc, xã Xuân Minh (Thanh Hóa)- những con người bình dị nhưng đã gánh chịu nỗi đau mà có lẽ không gì có thể bù đắp được: mất chồng, mất con vì Tổ quốc. Điều khiến tôi xúc động không chỉ là sự mất mát, mà còn là cách các mẹ đối diện với nỗi đau ấy. Câu chuyện về mẹ VNAH Hoàng Thị Vạy khiến tôi không khỏi xúc động và suy ngẫm sâu sắc. Ở tuổi xế chiều, mẹ vẫn phải sống trong nỗi nhớ khôn nguôi về hai người con trai là liệt sĩ Nguyễn Văn Tuyển và Nguyễn Văn Thành - những người đã hy sinh nơi chiến trường miền Nam mà đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt. Những đêm dài trằn trọc, mẹ thường mơ thấy các anh rồi tỉnh giấc trong nỗi nghẹn ngào, lặng lẽ thắp nén hương như một cách để an ủi chính mình và gửi gắm tình thương đến các con nơi xa. “Hai con hy sinh ở Bình Định, các anh chỉ còn hồn chứ không còn xác, hai anh em cùng một chiến trường, anh vào trước, rồi đến em sau. Chả đứa nào viết được lá thư về cho mẹ, chúng nó đi là đi luôn không trở về. Báo tử thằng Thành trước, thằng Tuyển sau... Phải có người hy sinh thì đất nước mới độc lập được, điều đó tôi rất hiểu. Nhưng nhiều lúc thấy tủi thân, con nhà họ đi rồi trở về có con, có cháu, có chắt, còn con mình đi mãi không trở về. Thôi thì hai đứa, một đứa ra đi thì một đứa trở về với mẹ cũng được” ... Mẹ Vạy nghẹn ngào bộc bạch. Qua lời kể mộc mạc mà đầy xót xa của mẹ, tôi cảm nhận được nỗi đau mất mát quá lớn: hai người con lần lượt ra đi, không một lá thư, không một lời nhắn gửi, chỉ để lại sự chờ đợi vô vọng. Dẫu hiểu rằng sự hy sinh ấy là cần thiết cho độc lập dân tộc, nhưng sâu thẳm trong lòng, mẹ vẫn không tránh khỏi những phút tủi thân khi nhìn thấy gia đình người khác có con cháu sum vầy. Ước mong giản dị của mẹ - chỉ cần một người con trở về - lại càng làm nổi bật sự khắc nghiệt của chiến tranh và những hy sinh thầm lặng mà cao cả của các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Nguồn: https://baothanhhoa.vn/sang-mai-tam-guong-me-viet-nam-anh-hung-164138.htm



