Cựu chiến binh

Nỗi niềm người lính hậu chiến

Nỗi niềm xúc động, sâu lắng của người lính hậu chiến trước những đồng đội ngã xuống ở tuổi 20

Quảng Trị06/03/2026Trần Khánh Vân (Đoàn Phường Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà thơ Lê Bá Dương, sinh tại Nghệ An, là một trong những nhân chứng đặc biệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Cuộc đời ông gắn liền với hành trình chiến đấu từ tuổi thiếu niên và nổi bật với những chiến công hiếm có trong lịch sử quân đội. Năm 1968, khi mới vừa tròn 15 tuổi, ông đã quyết định khai tăng tuổi để được nhập ngũ sớm. Quyết định ấy không chỉ thể hiện lòng yêu nước mãnh liệt của một cậu bé nông thôn, mà còn mở ra một chặng đường đầy gian khổ, hy sinh nhưng cũng rất đỗi hào hùng. Sau khi nhập ngũ, ông được biên chế về Đại đội 3, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 27, mặt trận B5 – đơn vị trực tiếp tham gia chiến đấu tại Đường 9 và Quảng Trị, nơi được mệnh danh là “vành đai lửa” với mức độ ác liệt vào bậc nhất. Chỉ mới 15 tuổi 49 ngày, Lê Bá Dương đã lập chiến công lớn trong những trận đánh đầu đời, thể hiện bản lĩnh và sự quả cảm hiếm ai có được ở lứa tuổi ấy. Với thành tích xuất sắc, ông đã được phong danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ cấp II, trở thành một trong những người lính trẻ nhất đạt danh hiệu này. Trên chiến trường, ông tiếp tục lập nhiều chiến công và được trao tặng thêm bảy danh hiệu "Dũng sĩ": từ Dũng sĩ diệt Mỹ, Dũng sĩ diệt cơ giới, đến Dũng sĩ diệt máy bay, từ cấp III đến cấp ưu tú. Những danh hiệu ấy là minh chứng rõ nét nhất cho tinh thần chiến đấu kiên cường, sự mưu trí, quyết đoán và lòng dũng cảm cháy bỏng trong con người ông – một người lính trẻ nhưng trưởng thành trong khói lửa. Không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, Lê Bá Dương còn chiến đấu bằng trái tim và ngòi bút. Những năm sau chiến tranh, ông trở thành một nhà thơ được nhiều người biết đến, đặc biệt là với những tác phẩm viết về đồng đội, về Thành cổ, về dòng Thạch Hãn. Thơ của ông đậm chất lính, chan chứa tình người và thấm đẫm nỗi đau hậu chiến. Bài thơ nổi tiếng nhất của ông, cùng câu nói đã trở thành bất tử: "Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ, Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…" đã chạm vào trái tim của hàng triệu người Việt Nam, nhắc nhớ về sự hy sinh của lớp lớp thanh niên đã mãi mãi nằm lại nơi vùng đất lửa Quảng Trị.

Chiến tranh kết thúc, Lê Bá Dương vẫn trở về với dáng vẻ bình dị của một người lính năm xưa. Ông dành nhiều thời gian viết hồi ức, gặp gỡ cựu chiến binh và trở lại Thành cổ mỗi dịp tháng bảy. Mỗi lần đứng trước dòng Thạch Hãn, ông lại rưng rưng như gặp lại những người bạn tuổi mười tám đôi mươi đã nằm lại đáy sông. Những ký ức đau thương ấy trở thành động lực để ông lưu giữ, kể lại cho thế hệ sau, như một trách nhiệm của người còn sống với người đã ngã xuống. Cuộc đời của nhà thơ Lê Bá Dương là câu chuyện của lòng yêu nước nồng nàn, của một thiếu niên sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ cho Tổ quốc, và của một cựu binh luôn đau đáu về đồng đội. Ông không chỉ là nhân chứng lịch sử, mà còn là biểu tượng của thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Những trang đời và trang thơ ông để lại sẽ mãi là tài sản tinh thần vô giá cho nhiều thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn