NƠI NỖI ĐAU HÓA THÀNH LỜI THỀ ĐÁ NÚI
Có những vùng đất mà tên gọi nghe thật hiền hòa như "Bình Phú", nhưng để giữ được cái tên ấy, những người mẹ đã phải dâng hiến những gì tinh túy nhất của cuộc đời mình. Mẹ Nguyễn Thị Chơn (1914 – 1994) là một người mẹ như thế — người đã đi qua thời hoa lửa với trái tim rớm máu nhưng ý chí vững như đồng.
Mẹ Chơn và ông Nguyễn Văn Ty vun vén một gia đình với 6 người con (3 trai, 3 gái) giữa lòng xã Bình Phú, huyện Càng Long. Những năm 1960, Bình Phú không còn yên ả. Khói lửa chiến tranh tràn vào từng ngõ nhỏ, biến mỗi người dân thành một chiến sĩ.
Mẹ không dạy các con những triết lý cao xa, Mẹ dạy các con yêu từng gốc dừa, từng bờ kênh qua những bữa cơm chắt chiu từ củ khoai, hạt gạo. Và cũng chính từ mái nhà ấy, những "hạt giống đỏ" đã được gieo vào lòng cách mạng.
Người con trai cả Nguyễn Văn Minh tham gia cách mạng khi tuổi đời mới đôi mươi (năm 1963). Anh mang theo cấp bậc Trung sỹ Hậu cần tỉnh Trà Vinh. Trong cuộc chiến, nếu tiền tuyến là mũi tên thì hậu cần chính là cánh cung.
Ngày 22/05/1967, trong một lần vận chuyển lương thực, vũ khí băng qua làn đạn để tiếp tế cho đồng đội, anh Minh đã hy sinh. Anh ngã xuống khi đôi vai vẫn còn vương mùi lúa mới, khi lời hứa về một mùa gặt thái bình cho Mẹ vẫn chưa kịp thực hiện. Anh đi, để lại một khoảng trống mênh mông trong gian bếp của Mẹ.
Cùng năm anh Minh ngã xuống, nỗi đau chồng chất nỗi đau. Người em trai Nguyễn Văn Dứt, chàng thiếu niên sinh năm 1951, lại là người viết tiếp bản hùng ca. Anh tham gia cách mạng từ rất sớm (năm 1960), khi chỉ mới là một cậu bé 9 tuổi đã biết làm liên lạc, và rồi trở thành đội viên du kích ấp Phú Phong 3.
Ngày 28/04/1967 — chỉ chưa đầy một tháng trước ngày anh cả hy sinh — trong một trận chiến không cân sức tại ấp Phú Phong 3, anh Dứt nhận nhiệm vụ bảo vệ căn cứ bị địch bao vây. Với khẩu súng trên tay và trái tim không biết sợ, anh đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng để đồng đội kịp rút lui. Anh hy sinh khi tuổi đời mới vừa tròn 16 — cái tuổi đẹp nhất của đời người. Mẹ Chơn mất đi hai người con trai chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi của năm 1967 khốc liệt.
Nhìn vào bức ảnh ghi danh Mẹ Chơn, ta thấy một nụ cười hiền hậu đã hóa thạch vào thời gian. Mẹ mất năm 1994, mang theo cả ký ức về hai người con đã hy sinh khi còn quá trẻ. Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng truy tặng năm 2014 là sự tri ân của non sông đối với người phụ nữ đã chịu đựng nỗi đau xé lòng: mất đi hai người con trai chỉ trong tích tắc của lịch sử.



