Anh hùng Lực lượng vũ trang

NỖI SỢ HÃI THÀNH THẬT CỦA NGƯỜI LÍNH

Trong những năm tháng chiến tranh, người lính phải đối diện với rất nhiều gian khổ. Ăn khổ, ngủ khổ, thiếu thốn và những điều kiện sinh hoạt khó khăn là một phần của cuộc sống quân ngũ. Nhưng với ông Lê Gia Hứa, những gian khổ ấy không phải là điều khiến ông sợ nhất.

Nghệ An14/08/2026Chi đoàn Quỳ Lăng (Đoàn xã Giai Lạc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điều ông sợ nhất ở chiến trường chính là sự hy sinh.

Ông Hứa bước vào quân ngũ khi mới 21 tuổi. Trước khi nhập ngũ, ông đang làm kế toán xã và là anh cả trong gia đình có 11 anh em. Khi ấy, ông còn rất trẻ. Với tinh thần của tuổi trẻ, ông đã xung phong đi bộ đội, rời công việc đang làm để lên đường.

Những ngày đầu trong quân ngũ, ông được huấn luyện tại Hòa Tịnh. Thời gian huấn luyện được ba tháng thì đơn vị nhận lệnh điều động thần tốc vào miền Nam để tham gia chiến dịch năm 1975. Chương trình huấn luyện chưa hoàn thành, nhưng yêu cầu của chiến trường khiến ông cùng đơn vị phải lên đường.

Trận đánh đầu tiên trong cuộc đời quân ngũ của ông là tại thị xã Long Khánh, Xuân Lộc – nơi được coi là “cánh cửa thép” phía Bắc Sài Gòn.

Từ đó, ông bắt đầu trải qua những ngày tháng mà chiến tranh không còn là một khái niệm xa xôi. Ông trực tiếp có mặt trong chiến trường, thực hiện nhiệm vụ y tá phụ trách sức khỏe cho Bộ tư lệnh Sư đoàn.

Sau ngày Sài Gòn được giải phóng, ông tiếp tục ở lại làm công tác quân quản từ năm 1975 đến năm 1979. Sau đó, khi chiến tranh biên giới Tây Nam xảy ra, ông lại cùng đơn vị tham gia chiến dịch giải phóng Campuchia.

Tại Campuchia, ông vừa làm y tá, vừa làm nhiệm vụ liên lạc cho Sư đoàn và trực tiếp tham gia chiến đấu.

Chính tại chiến trường này, ông càng cảm nhận rõ điều mình sợ nhất: sự hy sinh của đồng đội.

Ông nói rằng mình không sợ ăn khổ, không sợ ngủ khổ. Những gian khổ ấy người lính có thể chịu đựng được. Điều đáng sợ nhất là sự hy sinh.

Bởi trên chiến trường, sự hy sinh không phải điều xa lạ. Đồng đội ở xung quanh ông đã ngã xuống rất nhiều.

Những người cùng đơn vị, những người cùng thực hiện nhiệm vụ, những người từng sống và chiến đấu bên cạnh nhau có thể không còn trở về. Mỗi lần chứng kiến một người đồng đội hy sinh, người còn sống lại phải đối diện với một sự mất mát.

Với ông Hứa, đó mới là nỗi đau lớn nhất của chiến tranh.

Nỗi sợ ấy không làm ông bỏ cuộc.

Ngược lại, dù biết chiến trường nguy hiểm, ông vẫn tiếp tục thực hiện nhiệm vụ được giao. Ông làm y tá, làm liên lạc và trực tiếp tham gia chiến đấu. Khi đơn vị cần người thực hiện nhiệm vụ, ông vẫn lên đường.

Có lần, trong khi làm nhiệm vụ liên lạc, ông bị lạc giữa rừng sâu.

Đêm xuống, ông không tìm được đường về đơn vị. Trong lúc đang mất phương hướng, ông nghe thấy tiếng xe chạy ầm ầm ở gần đó. Nhưng ông không biết những chiếc xe ấy của quân ta hay quân địch.

Trong tình huống đó, ông đã cài sẵn đạn vào súng, tìm một lùm cây rồi nấp ở đó suốt đêm.

Đó là một đêm mà nỗi lo về sự sống và cái chết luôn hiện hữu. Ông không biết những tiếng xe kia thuộc về phía nào. Ông cũng không biết mình đang cách đơn vị bao xa. Điều duy nhất có thể làm là chờ đến khi trời sáng.

Đến sáng sớm, ông nghe tiếng gà rừng gáy.

Nhờ tiếng gà rừng, ông xác định được hướng và tìm đường trở về đơn vị. Sau đó ông mới biết nơi mình nấp trong đêm chỉ cách đơn vị khoảng 500 mét.

Khi ông trở về, đồng đội đã chờ đợi ông trong lo lắng. Anh em trong đơn vị đón ông và khóc. Mọi người trước đó đã nghĩ rằng ông có thể bị địch bắt hoặc hy sinh.

Lần trở về ấy đối với ông là một sự may mắn.

Nhưng không phải tất cả những người lính đều có cơ hội trở về như ông.

Trong những năm tháng chiến trường Campuchia, ông còn cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm tử sĩ. Có những lúc ngay cả những người ở cơ quan bộ cũng phải đi tìm và lấy những người đồng đội đã hy sinh.

Giữa những cánh đồng bùn lầy, ông cùng đồng đội phải dùng gậy chọc xuống đất để tìm kiếm.

Mỗi người cầm một chiếc gậy. Họ dò từng vị trí trong bùn. Nếu gặp một chỗ mềm, họ lại kiểm tra để tìm xem có người nằm phía dưới hay không.

Có lần, ông tìm thấy một người lính nằm sâu dưới bùn.

Ông cùng một đồng đội khác đào bới để đưa người lính ấy lên. Sau khi tìm được, ông dùng nước rửa sạch bùn đất cho người đã khuất trước khi đưa về.

Người lính ấy quê ở Thái Bình.

Hình ảnh người đồng đội nằm sâu dưới bùn trở thành một trong những ký ức đau thương nhất trong cuộc đời ông. Đó cũng là một minh chứng rõ ràng cho điều mà ông luôn nói: nỗi sợ lớn nhất của người lính ở chiến trường là sự hy sinh.

Chiến tranh có thể buộc người lính phải chịu đựng rất nhiều gian khổ. Nhưng điều khiến người lính đau đớn nhất là nhìn những người cùng mình đi qua chiến trường lần lượt nằm lại.

Ông Hứa đã may mắn sống sót.

Nhưng ông không quên những người đã hy sinh.

Sau này, khi nhìn lại cuộc đời quân ngũ, ông tự nhận mình là người may mắn vì có “phúc phận tổ tiên” nên mới sống sót trở về. Ông trở về với thương tật của một người lính, được xác định là thương binh hạng 4/4, mất 35% sức khỏe.

Khi ra đi, ông đã có một người con gái nhỏ. Có những lúc giữa chiến trường, chứng kiến sự khốc liệt và sự hy sinh của đồng đội, ông từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có ngày trở lại miền Bắc để gặp vợ con.

Nhưng cuối cùng, ông đã trở về.

Sự trở về ấy không làm những mất mát trong chiến tranh biến mất. Nó khiến ông càng trân trọng những người đã không có được may mắn như mình.

Với ông, nỗi sợ sự hy sinh là một cảm xúc rất thật của người lính. Người lính cũng là một con người. Họ cũng có gia đình, có vợ con, có những người thân chờ đợi ở quê nhà. Họ cũng biết sợ mất đi sự sống và sợ không còn cơ hội trở về.

Nhưng điều quan trọng là dù có nỗi sợ ấy, họ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ.

Ông Hứa đã tiếp tục đi qua những năm tháng chiến tranh. Từ miền Nam đến Campuchia, từ nhiệm vụ y tá đến liên lạc và trực tiếp chiến đấu, ông vẫn cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ.

Và chính trong những ngày tháng ấy, ông hiểu sâu sắc hơn giá trị của sự sống và cái giá của hòa bình.

Ông không coi mình là người có công lao lớn. Ông chỉ tự nhận phần đóng góp của mình giống như một “hạt cát giữa biển Đông”. Nhưng ông vẫn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp giải phóng đất nước.

Đối với ông, thời gian đẹp nhất của cuộc đời là những năm tháng được trực tiếp đánh đuổi quân thù.

Nhưng khi nhớ về “thời hoa lửa”, bên cạnh niềm tự hào ấy luôn có một nỗi đau: những người đồng đội đã không thể trở về.

Vì vậy, câu chuyện của ông Hứa không chỉ là câu chuyện về một người lính đã sống sót qua chiến tranh. Đó còn là câu chuyện về một con người đã từng sợ hãi, từng nghĩ mình có thể không trở về, nhưng vẫn tiếp tục bước đi cùng đồng đội.

Nỗi sợ không làm người lính trở nên yếu đuối.

Nó cho thấy phía sau bộ quân phục vẫn là một con người biết yêu thương, biết lo lắng cho gia đình và biết đau trước sự hy sinh của đồng đội.

Và cũng chính vì hiểu sự mất mát ấy, ông càng trân trọng ngày mình được trở về, càng nhớ những người đã nằm lại và càng tự hào về những năm tháng tuổi trẻ mình đã dành cho Tổ quốc.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn