Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nỗi tiếc thương đơn vị

Trận đánh đồn Cô Tô đã kết thúc. Đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, nhưng trong hàng ngũ lại thiếu đi một người. Cù Chính Lan đã hy sinh. Những người lính từng sát cánh với anh đứng lặng bên nhau. Không ai nói nhiều. Sau một đêm chiến đấu căng thẳng, sự im lặng ấy càng trở nên nặng nề. Một chiến sĩ trẻ nhìn về nơi người tiểu đội trưởng từng đứng. Anh nhớ những ngày hành quân cùng Lan.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nỗi tiếc thương đơn vị

Trận đánh đồn Cô Tô đã kết thúc.

Đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, nhưng trong hàng ngũ lại thiếu đi một người.

Cù Chính Lan đã hy sinh.

Những người lính từng sát cánh với anh đứng lặng bên nhau. Không ai nói nhiều. Sau một đêm chiến đấu căng thẳng, sự im lặng ấy càng trở nên nặng nề.

Một chiến sĩ trẻ nhìn về nơi người tiểu đội trưởng từng đứng.

Anh nhớ những ngày hành quân cùng Lan.

Nhớ những buổi huấn luyện.

Nhớ những lần người tiểu đội trưởng nhắc nhở anh em giữ kỷ luật.

Nhớ cả những câu nói giản dị:

— Anh em mình phải đoàn kết.

Giờ đây, câu nói ấy trở thành một ký ức.

Một người lính khẽ nói:

— Anh Lan đi rồi...

Người bên cạnh không trả lời.

Chỉ có một cái nắm tay thật chặt.

Họ biết Cù Chính Lan đã hy sinh khi mới 20 tuổi.

Theo tư liệu lịch sử, ngày 29 tháng 12 năm 1951, sau khi trận đánh kết thúc, Cù Chính Lan hy sinh. Ngày 19 tháng 5 năm 1952, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nỗi tiếc thương trong đơn vị không chỉ dành cho một người chỉ huy.

Đó còn là nỗi tiếc thương dành cho một người bạn, một người đồng đội đã cùng họ chia sẻ những tháng ngày gian khổ.

Có người từng ăn chung một bữa cơm với anh.

Có người từng cùng anh hành quân qua những con đường rừng.

Có người từng được anh động viên trong những lúc mệt mỏi.

Vì vậy, khi anh nằm lại, mỗi người đều cảm thấy mình vừa mất đi một phần ký ức của những năm tháng tuổi trẻ.

Một chiến sĩ nói:

— Chúng ta phải nhớ anh.

Người khác đáp:

— Không chỉ nhớ. Phải tiếp tục nhiệm vụ.

Đó là cách những người lính vượt qua nỗi đau.

Họ không quên người đã hy sinh.

Nhưng họ cũng biến nỗi tiếc thương thành động lực để tiếp tục con đường mà đồng đội còn dang dở.

Nhiều năm sau, khi nhắc đến Cù Chính Lan, người ta thường nhớ đến những chiến công của anh.

Nhưng với những người từng ở bên anh, có lẽ điều khó quên nhất lại là những điều rất đời thường:

Một người tiểu đội trưởng giản dị.

Một người đồng đội biết quan tâm đến anh em.

Một người luôn nhắc mọi người đoàn kết.

Một người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nỗi tiếc thương của đơn vị rồi cũng lắng xuống theo thời gian, nhưng tình đồng đội và ký ức về người đã hy sinh thì không dễ phai mờ.

Đó cũng là một trong những giá trị đẹp nhất của lịch sử chiến tranh: phía sau mỗi chiến công là những con người đã sống, chiến đấu và yêu thương nhau như những người thân trong một gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn