Cựu chiến binh

NƠI TIẾNG BOM VÀ SỰ HY SINH KHÔNG BAO GIỜ QUÊN

Tuyên Quang11/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NƠI TIẾNG BOM VÀ SỰ HY SINH KHÔNG BAO GIỜ QUÊN

Nhắc lại những năm tháng chiến đấu ở chiến trường Nam Lào, giọng ông Ma Xuân Vạn chậm lại.

Có những ký ức, dù đã đi qua hàng chục năm, nhưng dường như chưa bao giờ thực sự rời khỏi tâm trí người lính.

Ông nhớ những cánh rừng Nam Lào.

Nhớ những cung đường Trường Sơn.

Nhớ những ngày đơn vị hành quân giữa núi rừng, lúc đi trong im lặng, lúc phải căng mình trước những đợt đánh phá dữ dội của máy bay địch.

Và ông nhớ nhất là những trận bom.

Theo ký ức của ông, mỗi lần máy bay địch tổ chức ném bom, thường có những tốp máy bay xuất hiện, kéo dài thành từng đợt trên khu vực chiến trường. Có những lần, vùng bom trải rộng trước mắt ông, khoảng 3 km chiều dài, khoảng 500 m chiều rộng.

Bom trút xuống.

Mặt đất rung chuyển.

Cây rừng bị quật đổ.

Khói bụi cuộn lên.

Trong khoảnh khắc ấy, con người trở nên quá nhỏ bé trước sức tàn phá khủng khiếp của bom đạn.

Nhưng điều ám ảnh ông Vạn không chỉ là tiếng nổ.

Mà là những gì còn lại sau khi tiếng bom ngừng.

Ông kể, có những lần hàng trung đội, hàng tiểu đội đã hy sinh.

Những người vừa còn ở bên nhau trước đó, cùng hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng nói với nhau những câu chuyện về quê nhà, về gia đình...

Chỉ sau một trận bom, tất cả có thể biến mất.

Trước mắt người lính chỉ còn lại một khoảng đất tan hoang.

Khói vẫn còn bốc lên.

Mùi khét của đất đá, của cây rừng cháy, của da thịt, quần áo, màn võng quyện vào nhau.

Ông Vạn không muốn kể nhiều về những hình ảnh ấy.

Bởi có những điều chiến tranh để lại quá đau đớn để có thể gọi thành lời.

Nhưng chính những ký ức ấy lại là thứ ông không thể quên.

Ông nhớ những người đồng đội đã nằm xuống.

Có người tuổi đời còn rất trẻ.

Có người mới hôm trước còn cười nói bên đồng đội.

Có người chưa kịp gửi một lời về gia đình.

Họ ra đi giữa núi rừng Nam Lào, nơi những người lính khi ấy chỉ biết rằng nhiệm vụ của mình là tiến lên, giữ vững trận địa và hoàn thành nhiệm vụ.

Chiến trường Đường 9 – Nam Lào những năm ấy thực sự là một chiến trường có cường độ chiến đấu và đánh phá rất lớn. Đối phương tìm cách cắt tuyến chi viện chiến lược Trường Sơn, sử dụng lực lượng bộ binh, thiết giáp, pháo binh và không quân với quy mô lớn. Trong Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào năm 1971, riêng lực lượng đối phương ban đầu đã có khoảng 700 máy bay các loại và tổng quân số khoảng 42.000 người, sau đó còn được tăng cường.

Vì vậy, những gì ông Vạn nhớ về những trận bom khủng khiếp ấy không phải là một ký ức đơn lẻ.

Đó là ký ức của cả một thế hệ người lính từng sống và chiến đấu trên tuyến Trường Sơn.

Bom đánh ngày này qua ngày khác.

Trận đánh nối tiếp trận đánh.

Người này ngã xuống, người khác lại tiến lên.

Có những lúc, sau một trận bom, người lính gần như không còn nhận ra nơi đơn vị vừa đóng quân.

Những chiếc màn võng từng được mắc giữa rừng không còn nguyên vẹn.

Những vật dụng của người lính vương vãi trên mặt đất.

Những hố bom nối tiếp nhau.

Cây rừng đổ ngổn ngang.

Khói phủ kín cả một khoảng trời.

Và giữa đống hoang tàn ấy, những người còn sống lại phải nhanh chóng tìm đồng đội, cứu thương, củng cố trận địa rồi tiếp tục nhiệm vụ.

Chiến tranh không cho người lính thời gian để đau buồn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NƠI TIẾNG BOM VÀ SỰ HY SINH KHÔNG BAO GIỜ QUÊN | Câu chuyện thời hoa lửa