Nơi tiếng cười bị bỏ lại
Ngày lên đường, họ vẫn còn cười đùa như chưa có chuyện gì. Những câu nói bông đùa che đi nỗi lo trong lòng. Nhưng càng đi xa, tiếng cười ấy dần ít lại. Chiến tranh không cho phép họ vô tư như trước. Có những người đã mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi. Và tiếng cười của họ cũng bị bỏ lại nơi nào đó trên chiến trường. Những người còn sống tiếp tục bước đi, nhưng không ai quên được âm thanh ấy. Nó trở thành ký ức vừa ấm áp vừa đau lòng. Và nhắc họ rằng mình đang sống thay cả những người đã mất.



