Bài viết

NƠI TRÁI TIM ĐƯỢC CHỮA LÀNH GIỮA RỪNG GIÀ

NƠI TRÁI TIM ĐƯỢC CHỮA LÀNH GIỮA RỪNG GIÀ

Lào Cai22/05/2026Lưu Thị Huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NƠI TRÁI TIM ĐƯỢC CHỮA LÀNH GIỮA RỪNG GIÀ

Lời kể của cựu bác sĩ quân y Lê Thị Thu (Bệnh xá Đặng Thùy Trâm, Đức Phổ, Quảng Ngãi)Trong ký ức của một người làm nghề y như tôi, "thời hoa lửa" không chỉ có tiếng súng nổ, mà đó là những chuỗi ngày dài nghẹt thở giành giật sự sống cho thương binh từ tay tử thần, ngay giữa đại ngàn rừng già lầy lội. Năm 1969, tôi được điều về công tác tại bệnh xá huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi—nơi chị Đặng Thùy Trâm đang làm bệnh xá trưởng. Đó là những ngày tháng gian khổ nhưng thấm đẫm tình đồng chí, đồng đội.Bệnh xá thực chất chỉ là những căn hầm chìm bằng tre nứa, được che chắn bằng lá trung quân chịu được lửa bom. Dưới ánh sáng vàng vọt của những ngọn đèn bão hoặc đèn pin đeo trán, chúng tôi tiến hành những ca phẫu thuật phức tạp: cưa chân, gắp mảnh bom, khâu vết thương thấu bụng. Khó khăn lớn nhất là thiếu thốn thuốc men trầm trọng. Không có thuốc tê, thuốc mê, chúng tôi phải vừa mổ vừa động viên thương binh. Có những chiến sĩ trẻ măng, đau đớn đến mức cắn chặt môi đến bật máu nhưng không một tiếng kêu ca, vì sợ làm phân tâm tay dao của bác sĩ.Chị Thùy Trâm ngày ấy là điểm tựa tinh thần của cả bệnh xá. Chị dịu dàng, kiên cường và có một tình yêu thương bao la. Những đêm mưa rừng rả rích, sau một ngày dài kiệt sức vì phẫu thuật, chị lại ngồi bên ngọn đèn dầu, cặm cụi ghi lại nhật ký hoặc hát cho các thương binh nghe để họ quên đi nỗi đau thể xác. Chị xem thương binh như anh em ruột thịt của mình. Khi trận càn quét khủng khiếp của quân địch ập đến vào mùa hè năm 1970, chị đã kiên quyết ở lại bảo vệ các thương binh nặng không kịp di tản và anh dũng hy sinh khi tay vẫn cầm khẩu súng ngắn hướng về phía địch.Chị ra đi, nhưng ngọn lửa yêu thương và tinh thần cống hiến của chị đã truyền lại cho chúng tôi. Những năm tháng sau đó, dù bệnh xá phải di chuyển liên tục, bị đánh phá ác liệt, chúng tôi vẫn cứu sống hàng ngàn chiến sĩ, đồng bào. Giữa mưa bom bão đạn, tình người và y đức của những người chiến sĩ áo trắng chính là liều thuốc tiên giúp chữa lành những vết thương, thắp lên hy vọng về một ngày mai hòa bình, thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn