Bài viết

NƠI TUỔI MƯỜI TÁM GỬI LẠI MỘT PHẦN TUỔI TRẺ

Phú Thọ03/09/2026Xã Long Hưng (Đoàn xã Long Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, khi nhiều bạn trẻ cùng trang lứa vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường, Nguyễn Quang Lộc đứng trước một lựa chọn lớn của tuổi trẻ.

Sinh ra trong những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh, Nguyễn Quang Lộc sớm chứng kiến hoàn cảnh đất nước bị chia cắt và cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước ngày càng khốc liệt.

Tháng 8 năm 1971, sau khi hoàn thành lớp 10 tại Trường cấp 3 Việt Trì, người thanh niên ấy tạm gác việc học để lên đường nhập ngũ.

Tuổi mười tám bước vào quân ngũ không mang theo hành trang của một người trưởng thành. Nhưng chính trong môi trường quân đội, Nguyễn Quang Lộc từng bước trưởng thành qua học tập, huấn luyện và chiến đấu.

Ông trở thành chiến sĩ Đại đội 3, Tiểu đoàn 172, sau này thuộc Trung đoàn 64, Sư đoàn 361, Quân chủng Phòng không - Không quân. Trên chiến trường, ông được đào tạo và trở thành một xạ thủ tên lửa A72.

Những năm tháng chiến tranh đã đặt người lính trẻ trước những thử thách khắc nghiệt. Mỗi lần chiến đấu là một lần đối diện với hiểm nguy. Mỗi lần bóp cò là phía sau đó có cả nhiệm vụ bảo vệ bầu trời, bảo vệ đồng đội và bảo vệ hậu phương.

Nguyễn Quang Lộc đã lập chiến công bắn rơi 5 máy bay quân sự Mỹ.

Điều đáng nhớ trong câu chuyện ấy không chỉ nằm ở con số những chiếc máy bay bị bắn rơi. Đằng sau chiến công là hành trình của một thanh niên vừa rời ghế nhà trường, bước vào chiến tranh và trưởng thành bằng kỷ luật, học tập, lòng quyết tâm và những tháng ngày chiến đấu.

Từ một học sinh, Nguyễn Quang Lộc trở thành người lính phòng không - không quân có nhiều chiến công và sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Một tuổi trẻ đã bắt đầu bằng trang vở học trò, rồi tiếp nối bằng những ngày tháng giữa trận địa.

Và khi nhìn lại, chính những năm tháng ấy đã làm nên một câu chuyện đẹp về một thế hệ biết đặt tương lai của đất nước lên trên những ước mơ riêng của tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn