Nơi tuổi trẻ gửi lại
Trần Tấn Khanh
Có những nơi người ta đến rồi rời đi, mang theo những kỷ niệm đẹp của một chuyến hành trình.
Nhưng cũng có những nơi một khi đã bước qua, con người sẽ gửi lại ở đó một phần đời của mình.
Đối với thế hệ chúng tôi, chiến trường là một nơi như thế.
Nơi tuổi trẻ gửi lại.
Năm tôi hai mươi tuổi, quê hương vẫn còn chìm trong chiến tranh.
Tôi khi ấy chỉ là một chàng trai bình thường.
Tôi thích bóng đá, thích những buổi chiều ra bờ sông câu cá, thích ngồi bên hiên nghe mẹ kể chuyện.
Tôi từng mơ sau này sẽ xây một căn nhà nhỏ.
Trước sân trồng một cây xoài.
Bên cạnh nhà có một mảnh vườn.
Tôi sẽ cưới người con gái tôi thương và đưa mẹ về sống cùng.
Những ước mơ ấy giản dị đến mức tôi nghĩ mình chắc chắn sẽ thực hiện được.
Cho đến ngày tôi nhận lệnh nhập ngũ.
Mẹ tiễn tôi ra đầu làng.
Bà không khóc.
Chỉ lặng lẽ sửa lại chiếc ba lô trên vai tôi.
— Con nhớ giữ gìn.
Tôi cười:
— Con sẽ về.
Mẹ nhìn tôi.
— Mẹ chờ.
Tôi bước đi.
Đến cuối con đường, tôi quay lại.
Mẹ vẫn đứng đó.
Một dáng người nhỏ bé giữa buổi sáng đầy sương.
Tôi giơ tay vẫy.
Mẹ cũng vẫy.
Tôi không biết rằng, có những lời hứa khi nói ra tưởng chỉ cách nhau vài năm, nhưng có thể kéo dài đến cả một đời người.
Chiến trường không giống những gì tôi từng tưởng tượng.
Những cánh rừng xanh thẳm.
Những con đường đất đỏ.
Những đêm hành quân không ánh đèn.
Và những tiếng bom có thể khiến mặt đất rung lên.
Ngày đầu tiên, tôi sợ.
Những người bạn bên cạnh tôi cũng sợ.
Chúng tôi đều còn rất trẻ.
Có người mới mười tám.
Có người mười chín.
Có người vừa tròn hai mươi.
Chúng tôi từng đùa với nhau:
— Hết chiến tranh, đứa nào sống thì về quê cưới vợ.
Rồi cả bọn cười.
Tiếng cười của những chàng trai trẻ vang lên giữa rừng.
Chúng tôi chưa biết rằng có người sẽ không bao giờ có cơ hội thực hiện lời hẹn ấy.
Người bạn thân nhất của tôi là Thành.
Thành có một quyển sổ nhỏ.
Mỗi tối anh đều viết vào đó.
Tôi hỏi:
— Viết gì thế?
Anh đáp:
— Viết những điều tao muốn làm sau chiến tranh.
Tôi giật lấy quyển sổ.
Trang đầu tiên ghi:
“Về nhà.”
Trang thứ hai:
“Cưới Mai.”
Trang thứ ba:
“Xây nhà cho mẹ.”
Tôi bật cười:
— Mày viết toàn chuyện tương lai.
Thành nói:
— Vì hiện tại có gì đâu mà viết.
Tôi không ngờ đó lại là lần cuối chúng tôi nói chuyện về tương lai.
Một trận đánh diễn ra vào mùa mưa.
Đất bùn ngập đến mắt cá chân.
Bom nổ liên tục.
Chúng tôi vừa rút khỏi một vị trí thì Thành trúng đạn.
Tôi chạy đến.
Anh vẫn còn tỉnh.
Anh nắm tay tôi.
— Giữ quyển sổ cho tao.
Tôi gật đầu.
— Mày sẽ tự giữ.
Thành cười.
— Nếu tao không về…
Tôi hét:
— Đừng nói!
Anh nhìn tôi.
— Nhớ đưa nó về quê.
Rồi anh nhắm mắt.
Tôi ôm lấy bạn.
Lần đầu tiên tôi hiểu rằng chiến tranh có thể lấy đi một con người chỉ trong vài giây.
Tôi giữ quyển sổ của Thành.
Trong đó vẫn còn những dòng chữ vụng về.
Một tương lai dang dở.
Một đám cưới chưa diễn ra.
Một căn nhà chưa được xây.
Một người mẹ vẫn chờ con.
Một cô gái vẫn chờ người yêu.
Tôi mang quyển sổ ấy theo suốt những năm còn lại của chiến tranh.
Mỗi lần nhìn nó, tôi lại thấy tuổi trẻ của chúng tôi.
Không phải những chiến công.
Không phải những trận đánh.
Mà là những điều rất bình thường:
Một mái nhà.
Một bữa cơm.
Một người để yêu.
Một ngày được trở về.
Chiến tranh kéo dài.
Tôi nhìn những người bạn lần lượt nằm lại.
Có người ra đi khi mới mười tám.
Có người hai mươi.
Có người chỉ còn vài ngày nữa là được trở về.
Họ đều mang theo những ước mơ chưa hoàn thành.
Có người muốn trở thành giáo viên.
Có người muốn làm thợ xây.
Có người muốn trồng một vườn hoa.
Có người chỉ muốn được ngồi ăn một bữa cơm với mẹ.
Nhưng chiến tranh đã khiến những ước mơ ấy dừng lại giữa chừng.
Một lần, tôi viết thư cho mẹ.
“Mẹ,
Con vẫn khỏe.
Mẹ đừng lo.
Ở đây con có nhiều người bạn tốt.
Chúng con thường nói về ngày trở về.
Con nghĩ ngày ấy sẽ đẹp lắm.
Con sẽ về, mẹ nhé.”
Tôi không viết rằng mỗi ngày có người hy sinh.
Không viết rằng có những đêm tôi không ngủ vì nhớ nhà.
Tôi không muốn mẹ biết.
Tôi muốn trong lòng mẹ, con trai vẫn đang sống một cuộc đời bình yên nào đó.
Rồi ngày chiến tranh kết thúc cũng đến.
Tôi trở về.
Nhưng khi bước xuống xe, tôi nhận ra mình không còn là chàng trai đã rời quê năm hai mươi tuổi.
Tôi đã mang theo quá nhiều ký ức.
Những người bạn không trở về.
Những lá thư chưa gửi.
Những lời hẹn dang dở.
Và một phần tuổi trẻ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Tôi trở về nhà.
Mẹ chạy ra.
Bà nhìn tôi thật lâu.
Rồi ôm tôi.
— Con về rồi.
Tôi gật đầu.
— Con về rồi, mẹ.
Mẹ khóc.
Tôi cũng khóc.
Nhưng trong niềm vui đoàn tụ, tôi vẫn nhớ đến những người bạn.
Họ không có ngày trở về.
Nhiều năm sau, tôi trở lại chiến trường cũ.
Cánh rừng ngày ấy đã xanh trở lại.
Những hố bom được phủ đầy cỏ.
Con đường đất đỏ vẫn còn.
Tôi đi đến nơi Thành từng nằm lại.
Không có một ngôi nhà.
Không có cây xoài.
Không có người con gái tên Mai.
Chỉ có những hàng cây im lặng.
Tôi lấy quyển sổ cũ ra.
Nó đã bạc màu.
Tôi mở trang đầu tiên.
Hai chữ vẫn còn rõ:
“Về nhà.”
Tôi đặt quyển sổ xuống đất.
Rồi nói:
— Thành à, tao về rồi.
Gió thổi qua rừng.
Tôi không nghe thấy tiếng trả lời.
Nhưng tôi biết, có lẽ nơi này vẫn còn giữ lại tiếng cười của những chàng trai tuổi hai mươi năm nào.
Tôi đứng rất lâu.
Bỗng nhiên tôi hiểu:
Chúng tôi không chỉ gửi lại ở đây những người bạn.
Chúng tôi gửi lại cả những năm tháng đẹp nhất của đời mình.
Tuổi hai mươi.
Những ước mơ.
Những mối tình.
Những lời hẹn.
Những buổi chiều đáng lẽ phải được sống trong bình yên.
Tất cả nằm lại giữa màu xanh của rừng.
Bây giờ, mỗi khi nhìn những người trẻ hôm nay cười đùa trên phố, tôi lại nghĩ về chúng tôi ngày trước.
Chúng tôi cũng từng trẻ như thế.
Cũng từng có những ước mơ.
Cũng từng nghĩ rằng ngày mai sẽ còn rất dài.
Nhưng chiến tranh đã khiến chúng tôi hiểu rằng tuổi trẻ quý giá đến nhường nào.
Có người được trở về để sống tiếp.
Có người chỉ còn lại một cái tên.
Có người trở thành một bức ảnh trên bàn thờ.
Có người chỉ còn trong ký ức của một người mẹ.
Nhưng tất cả họ đều đã góp phần để những thế hệ sau được sống những năm tháng mà chúng tôi từng mơ ước.
Nếu một ngày bạn đi qua một nghĩa trang liệt sĩ, hãy thử đứng lại một chút.
Đừng chỉ nhìn những cái tên.
Hãy nghĩ về những con người phía sau những cái tên ấy.
Họ từng là những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi.
Họ từng có gia đình.
Có người thương.
Có những giấc mơ.
Họ từng muốn sống một cuộc đời bình thường.
Nhưng họ đã chọn ra đi khi đất nước cần.
Và họ đã gửi lại tuổi trẻ của mình cho quê hương.
Chiều hôm ấy, trước khi rời chiến trường cũ, tôi quay lại nhìn một lần cuối.
Ánh nắng xuyên qua những tán cây.
Gió thổi nhẹ.
Tôi chợt nghe trong ký ức tiếng Thành cười:
— Hết chiến tranh tao sẽ về.
Tôi mỉm cười.
— Ừ. Chúng ta đều đã về.
Chỉ là…
có người trở về bằng đôi chân, có người trở về trong ký ức.
Còn nơi này —
nơi những cánh rừng đã xanh lại sau bom đạn —
vẫn mãi là nơi một thế hệ đã gửi lại những gì đẹp nhất của đời mình:
tuổi hai mươi, tình yêu, ước mơ và cả những lời hẹn chưa kịp hoàn thành.
Để hôm nay, chúng ta được sống trong một đất nước hòa bình.
Và để mỗi mùa cây thay lá, nơi ấy vẫn âm thầm kể lại câu chuyện về một thế hệ:
đã từng đi qua chiến tranh bằng cả tuổi trẻ của mình.



