Nông Văn Dền
Người thiếu niên anh hùng và ngọn lửa tuổi thơ bất tử
Trong cuốn tiểu thuyết lịch sử giữ nước của dân tộc Việt Nam, "thời hoa lửa" không chỉ là thanh xuân của những chàng trai, cô gái mười tám, đôi mươi gác lại bút nghiên ra chiến trường, mà đó còn là những năm tháng rực lửa của những người anh hùng nhỏ tuổi. Khi viết về cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa", hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm khảm của tôi là người thiếu niên dân tộc Nùng khỏe khoắn, mưu trí với chiếc túi dọi trên vai và con sáo nhỏ trên môi – anh hùng Kim Đồng, tên thật là Nông Văn Dền.
Sinh ra tại mảnh đất Pác Bó (Hà Quảng, Cao Bằng) giàu truyền thống cách mạng, cậu bé Nông Văn Dền đã sớm chứng kiến cảnh quê hương bị thực dân Pháp đàn áp, áp bức. Giữa bóng tối của nô lệ, người thiếu niên ấy đã được ánh sáng cách mạng soi đường. Khi Đội Nhi đồng Cứu quốc (nay là Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh) được thành lập vào ngày 15/5/1941, Nông Văn Dền đã vinh dự được bầu làm Đội trưởng đầu tiên và lấy bí danh là Kim Đồng.
Thời hoa lửa của Kim Đồng không phải là những trận đánh lớn với súng đạn tối tân, mà là những cuộc đấu trí nghẹt thở với kẻ thù trong vai trò một chiến sĩ giao liên, canh gác bảo vệ cán bộ. Với sự mưu trí và gan dạ, Kim Đồng đã nhiều lần qua mặt lính dõng, mật thám Pháp bằng những cái cớ vô cùng tự nhiên của một đứa trẻ đi chăn trâu, bắt chim, đưa những bức thư mật đến nơi an toàn.
Đỉnh cao của tinh thần quả cảm ấy là buổi sáng định mệnh ngày 15/2/1943. Trong lúc đang làm nhiệm vụ canh gác cuộc họp của Ban cán bộ Đảng, Kim Đồng phát hiện một toán quân địch đang bí mật bao vây và tiến vào bản. Giữa lằn ranh sinh tử, không một chút do dự, người đội trưởng nhỏ tuổi đã quyết định đánh lạc hướng kẻ thù để bảo vệ các chú cán bộ. Anh chạy ngược lên phía sườn núi, cất tiếng hò reo vang dội để thu hút sự chú ý của địch.
Tiếng súng nổ chát chúa vang lên giữa núi rừng. Kim Đồng trúng đạn và ngã xuống ngay bên bờ suối Lê-nin khi vừa tròn 14 tuổi. Anh ra đi khi tuổi đời còn quá nhỏ, nhưng sự hy sinh anh dũng của anh đã cứu sống toàn bộ các đồng chí cán bộ cách mạng, để lại một tấm gương sáng ngời cho muôn đời sau.
Hôm nay, khi được sống dưới bầu trời hòa bình, lật mở những trang sử oai hùng của Đội, tôi thầm biết ơn sâu sắc những máu xương đã đổ xuống cho màu khăn quàng đỏ thắm trên vai. Cuộc thi viết "Câu chuyện thời hoa lửa" là dịp để thế hệ trẻ chúng tôi nhìn lại và tự hào về một tuổi thơ anh hùng của cha anh.
Ngọn lửa kiên trung từ trái tim của anh Kim Đồng sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở thế hệ thanh thiếu niên hôm nay về lòng yêu nước, ý chí tự lực tự cường. Chúng tôi nguyện tiếp bước tinh thần của anh, phấn đấu học tập, rèn luyện theo 5 điều Bác Hồ dạy để mang sức trẻ và trí tuệ dựng xây đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, phồn vinh. Anh Kim Đồng đã sống một tuổi thơ rực rỡ nhất, và tinh thần anh sẽ còn sống mãi với núi sông.


