Cựu chiến binh

NÔNG VĂN NGHIỆP – NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN VÀ HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ

Rời quê hương nhập ngũ năm 1973, ông Nông Văn Nghiệp gắn những năm tháng quân ngũ với F559 – lực lượng gắn liền với tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Từ những năm tháng chiến tranh đến ngày trở về, câu chuyện của ông là câu chuyện về một thế hệ đã đi qua gian khổ để góp phần giữ mạch giao thông, giữ sức mạnh cho tiền tuyến và trở về dựng xây quê hương.

Lạng Sơn13/08/2026Xã Tiên Yên (Đoàn xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1952, ông Nông Văn Nghiệp, hội viên Chi hội Cựu chiến binh Yên Chung, lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều biến động. Tuổi trẻ của ông cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, đứng trước một lựa chọn lớn của cuộc đời: ở lại quê nhà hay lên đường khi Tổ quốc cần.

Tháng 8/1973, ông nhập ngũ.

Ở tuổi đôi mươi, ông rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính và bắt đầu những năm tháng gắn bó với quân đội. Đơn vị của ông thuộc F559, lực lượng gắn liền với tuyến đường Trường Sơn – con đường huyết mạch trong những năm tháng chiến tranh.

Với những người lính Trường Sơn, con đường không đơn thuần chỉ là một tuyến giao thông. Đó là nơi nối hậu phương với tiền tuyến, nơi những đoàn xe, hàng hóa và lực lượng được đưa về phía trước. Để giữ cho mạch đường ấy không bị đứt, biết bao người lính đã phải đối mặt với những điều kiện khắc nghiệt và hiểm nguy.

Ông Nông Văn Nghiệp là một trong những người trẻ đã góp phần vào hành trình ấy.

Những năm tháng quân ngũ của ông kéo dài hơn một thập kỷ. Từ ngày nhập ngũ tháng 8/1973 đến khi xuất ngũ tháng 4/1985, tuổi trẻ của ông gần như gắn trọn với màu áo lính.

Đó là một quãng đời dài.

Đủ để một chàng trai từ quê hương bước vào quân ngũ trở thành một người lính trưởng thành qua năm tháng.

Đủ để những kỷ niệm về đồng đội, đơn vị và những ngày gian khó trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa.

Nhưng điều đáng quý ở những người lính năm ấy không chỉ nằm ở những năm tháng họ đã đi qua, mà còn ở cách họ trở về.

Sau những năm tháng quân ngũ, ông Nông Văn Nghiệp trở lại quê hương. Chiến tranh đã dần lùi xa, nhưng những người lính trở về lại bắt đầu một cuộc hành trình khác – hành trình dựng xây cuộc sống, chăm lo gia đình và góp sức cho quê hương.

Từ người lính trên tuyến đường Trường Sơn năm nào, ông trở thành một người dân bình dị giữa quê nhà.

Những năm tháng ấy có thể không còn được kể lại bằng những câu chuyện dài. Nhưng trong mỗi cựu chiến binh, ký ức về thời quân ngũ vẫn luôn hiện hữu. Đó là ký ức về một thời tuổi trẻ đã sống trong những năm tháng đặc biệt của đất nước.

Hôm nay, khi những con đường quê Tiên Yên ngày càng rộng mở, khi cuộc sống đã bình yên hơn, thế hệ trẻ có thể khó hình dung được những gian khổ mà cha anh từng trải qua.

Bởi vậy, những câu chuyện của các cựu chiến binh như ông Nông Văn Nghiệp càng trở nên quý giá.

Với Đoàn Thanh niên Tiên Yên, gặp gỡ, lắng nghe và ghi lại câu chuyện của những người lính năm xưa không chỉ là một hoạt động tri ân. Đó còn là cách để lịch sử đến gần hơn với người trẻ.

Một đoàn viên hôm nay có thể chưa từng biết Trường Sơn trong những năm tháng chiến tranh.

Nhưng qua câu chuyện của một người lính từng gắn bó với F559, các bạn có thể hình dung được phần nào giá trị của những con đường mà thế hệ trước đã gìn giữ bằng tuổi trẻ và sự cống hiến.

Nếu thế hệ của ông Nông Văn Nghiệp đã đi qua những năm tháng chiến tranh bằng tinh thần sẵn sàng lên đường, thì tuổi trẻ hôm nay có thể tiếp nối bằng những việc làm phù hợp với thời đại: sống trách nhiệm, tích cực tham gia hoạt động cộng đồng, chăm lo gia đình chính sách, xây dựng quê hương và không quên lịch sử.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày người thanh niên Nông Văn Nghiệp rời quê hương nhập ngũ. Người lính năm nào giờ đã trở thành một cựu chiến binh, mang theo trong mình ký ức của một thời không thể lặp lại.

Từ Trường Sơn trở về quê hương, hành trình của ông Nông Văn Nghiệp cũng là hành trình của cả một thế hệ: lên đường khi Tổ quốc cần, đi qua những năm tháng gian khổ và trở về để tiếp tục dựng xây cuộc sống.

Và hôm nay, câu chuyện ấy được kể lại cho những người trẻ Tiên Yên – để họ hiểu rằng phía sau mỗi con đường bình yên hôm nay là dấu chân của biết bao người lính đã từng đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn