Nốt nhạc bi tráng tuổi hai mươi của người con gái Đồng Lộc
Trong mạch nguồn lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, câu chuyện về chị Nguyễn Thị Xuân (1948–1968), một trong mười đóa hoa bất tử tại Huyền thoại Ngã ba Đồng Lộc, luôn làm lay động hàng triệu trái tim. Sinh trưởng trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng tại xã Vĩnh Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, chị Xuân bước vào chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ với tư cách là chiến sĩ của Tiểu đội 4, Đại đội 552 thanh niên xung phong. Giữa "tọa độ chết" Đồng Lộc – nơi bom cày đạn xới mỗi ngày, cô gái có đôi gò má lúm đồng tiền duyên dáng ấy vẫn giữ nguyên vẹn sự hồn nhiên, hiền lành và một tình yêu gia đình sâu sắc. Những đêm bám trụ trên mặt đường đầy hố bom nổ chậm để san lấp, thông đường cho xe ra tiền tuyến, chị Xuân lại gửi nỗi nhớ quê hương vào hình bóng ngôi nhà ba gian, cái bếp nhỏ và cây cam ngọt trước thềm nhà. Chị luôn ao ước ngày chiến thắng được trở về, sà vào lòng mẹ để được nũng nịu, được mẹ rẽ tóc như những ngày còn thơ bé. Thế nhưng, ước mơ bình dị của người con gái tuổi hai mươi ấy đã mãi mãi khép lại vào chiều ngày 24/7/1968. Một trận bom rải thảm tàn khốc của không quân Mỹ bất ngờ trút xuống, vùi lấp căn hầm trú ẩn và cướp đi huyết quản thanh xuân của chị Xuân cùng chín người đồng đội thân yêu. Sự hy sinh oanh liệt của chị Nguyễn Thị Xuân không chỉ là một nốt nhạc bi tráng trong bài ca giữ nước, mà còn là biểu tượng rực rỡ của lòng yêu nước kiên cường, nhắc nhở thế hệ mai sau về cái giá của hòa bình, độc lập hôm nay.



