Nốt nhạc trầm trên phím đàn tự chế và bản hùng ca thầm lặng ở Đằng Cao
Trong nếp nhà nhỏ ngập tràn màu xanh của cây lá và ánh nắng thu tại thôn Đằng Cao, xã Hoằng Hóa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên địa phương – lại được ngồi bên bác Lê Quang Dũng để thưởng thức một câu chuyện chưa từng kể, đầy chất thơ và chiều sâu lắng đọng. Lần này, bác nhẹ nhàng lấy ra từ chiếc hộp gỗ một kỷ vật kỳ lạ: một cây đàn guitar tự chế cũ kỹ, thùng đàn được gọt giũa khéo léo từ mảnh gỗ thùng đạn pháo, còn những phím đàn là những đoạn dây thép quân y được uốn nắn cầu kỳ. Bác Dũng mỉm cười hiền hậu, ánh mắt mẫn cảm đưa chúng tôi ngược dòng thời gian trở về những ngày tháng khốc liệt nhất của mùa hè năm 1972 tại "tọa độ lửa" Quảng Trị. Ngày ấy, gác lại tuổi 18 bừng bừng sức trẻ ở vùng quê Hoằng Hóa, bác lên đường vào chiến trường với hành trang là trái tim rực cháy lý tưởng và một tâm hồn yêu nghệ thuật tha thiết. Bác kể rằng, giữa chiến trường ngập tràn khói đạn, nơi mặt đất bị cày xới nát bét bởi bom B-52 và ranh giới sinh tử chỉ mong mong trong từng khoảnh khắc, cây đàn guitar tự chế này chính là "liều thuốc tinh thần" chữa lành mọi vết thương và nỗi đau cho cả đại đội.
Bác Dũng lặng người đi một lúc, đôi bàn tay chai sần khẽ vuốt ve thân gỗ đã lên màu thời gian. Bác nhớ nhất những đêm mưa rừng xối xả, khi pháo địch tạm ngưng tiếng gầm rú, trong căn hầm ngầm ngập nước bẩn và mùi khói súng nồng nặc, các chiến sĩ trẻ lại quây quần bên nhau. Dưới ánh nến mờ tỏ, những ngón tay dính đầy bụi phấn đạn của bác Dũng lại lướt trên khung dây thép, cất lên những giai điệu quê hương Thanh Hóa diết da hay bài ca Trường Sơn cuồn cuộn sức trẻ. Tiếng đàn gỗ vang lên trầm ồn, lúc da diết như tiếng mẹ ru nơi làng quê Đằng Cao, lúc lại sục sôi như nhịp bước hành quân tiến về phía trước. Bác bảo, những nốt nhạc tự chế ấy không chỉ xua tan đi cái lạnh ngắt của rừng đêm, nỗi sợ hãi và những cơn sốt rét rừng hành hạ, mà còn gieo vào lòng những người lính tuổi mươi lăm, hai mươi niềm khát khao hòa bình mãnh liệt. Có những đêm trước giờ nổ súng đánh chiếm điểm cao, tiếng đàn là lời thề sắt đá của tình đồng chí: cùng nhau bám trụ chiến hào, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Nhiều người anh em vừa mới hòa giọng hát cùng bác đêm trước, ngày hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại nơi đất mẹ, nhưng cây đàn và những giai điệu thiêng liêng ấy vẫn được bác cất giữ cẩn thận như một lời hứa sống tiếp và chiến đấu thay phần của những người đã ngã xuống, cho đến ngày ngọn cờ chiến thắng tung bay trên bầu trời Sài Gòn năm 1975.
Lắng nghe câu chuyện mộc mạc mà chứa đựng bao triết lý sâu xa qua giọng kể trầm ấm của bác Dũng, lớp trẻ Đoàn thanh niên chúng tôi dâng trào một niềm xúc động nghẹn ngào và lòng kính phục vô hạn. Cây đàn guitar tự chế từ mảnh thùng đạn năm xưa không đơn thuần là một vật dụng giải trí, mà đã trở thành biểu tượng kiêu hãnh cho tinh thần lãng mạn cách mạng, bản lĩnh kiên cường và sức sống bất diệt của con người Việt Nam trong giông bão chiến tranh. Trở về với đời thường tại làng quê Đằng Cao, mang trên mình những thương tổn chiến trường mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, bác Lê Quang Dũng vẫn luôn giữ vẹn nguyên phẩm chất cao quý của "Bộ đội Cụ Hồ". Bác sống giản dị, khiêm nhường, tích cực tăng gia sản xuất, đi đầu trong các phong trào làm đẹp đường làng ngõ xóm và luôn đem ngọn lửa lạc quan, yêu đời truyền lại cho thế hệ mai sau. Ngọn lửa lý tưởng và bản hùng ca thầm lặng mà bác giữ giữ qua thời hoa lửa hôm nay đang tiếp tục soi đường, thắp sáng trong lòng tuổi trẻ Đằng Cao niềm tự hào dân tộc sâu sắc. Đứng trước người cựu chiến binh già giàu nghĩa tình, đoàn viên thanh niên xã Hoằng Hóa chúng tôi tự dặn lòng phải luôn trân trọng từng phút giây hòa bình độc lập hôm nay, nguyện dốc sức học tập, rèn luyện bản lĩnh và cống hiến trí tuệ để viết tiếp những trang sử mới, chung tay xây dựng thôn Đằng Cao ngày càng giàu đẹp, hiện đại và văn minh.



