NỐT NHẠC VẼ BẰNG THAN TRÊN BÁNG SÚNG TRƯỜNG
NỐT NHẠC VẼ BẰNG THAN TRÊN BÁNG SÚNG TRƯỜNG
Nhân chứng kể lại: Bác Trịnh Long Sĩ (Cựu chiến binh Trung đoàn 9, Sư đoàn 968)
"Những ngày chốt giữ vùng biên giới Nam Lào năm 1972 khốc liệt vô cùng, bom đạn băm nát từng gốc cây, ngọn cỏ. Trong tiểu đội tôi có cậu lính tên Huấn, người Hà Nội, mê âm nhạc từ nhỏ. Huấn không có đàn, cũng chẳng có sổ tay, nhưng tâm hồn cậu ấy lúc nào cũng bay bổng cùng những giai điệu.
Sau mỗi trận đánh ngớt tiếng cao xạ, Huấn lại nhặt những mẩu than củi cháy đen từ bếp Hoàng Cầm, tỉ mỉ vẽ những khuông nhạc và nốt nhạc lên chiếc báng súng trường K63 của mình. Cậu vừa vẽ, vừa lẩm nhẩm sáng tác một bài hát về những người lính thông tin đi dây. Báng súng của Huấn chi chít những nốt nhạc đen nhẻm, xen lẫn những vết trầy xước do mảnh đạn.
Anh em hay đùa bảo: 'Súng để bắn giặc chứ có phải để hát đâu cậu ơi!'. Huấn cười: 'Bắn thì vẫn bắn, nhưng có nốt nhạc đi cùng, đường đạn nó mới chuẩn xác và bay bổng được'. Những nốt nhạc bằng than thời hoa lửa ấy đã truyền một tinh thần lạc quan kỳ lạ cho cả tiểu đội, biến vũ khí lạnh lùng thành người bạn đồng hành mang tâm hồn của người chiến sĩ yêu đời."



