Nốt Trầm Kiêu Hãnh Giữa Thời Hoa Lửa
Nốt Trầm Kiêu Hãnh Giữa Thời Hoa Lửa
Nốt Trầm Kiêu Hãnh Giữa Thời Hoa Lửa
Có những cuộc đời đã hóa thành bài ca ra trận, có những cái tên khi nhắc lại khiến người ta không khỏi bùi ngùi, xúc động. Họ — những người lính bước ra từ khói lửa — không chọn cách đứng trên bục vinh quang, mà lặng lẽ mang những vết thương trên da thịt làm chứng nhân cho một thời đại anh hùng của dân tộc. Câu chuyện về cựu binh Lê Văn Đa là một nốt trầm kiêu hãnh như thế.
Ông sinh vào một ngày vô cùng đặc biệt — ngày đầu tiên của năm 1951. Tuổi thơ của cậu bé Đa lớn lên cùng dòng sữa mẹ và khói bếp nghèo nơi mảnh đất Tài Đại thân thương. Khi đất nước bước vào những năm tháng cam go, khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến, người thanh niên tuổi đôi mươi ấy đã gác lại những ước mơ, hoài bão riêng tư. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông khoác lên mình màu áo lính, từ biệt lũy tre làng Tài Đại để dấn thân vào nơi bom cày đạn xới.
Chiến trường đón anh bằng tiếng gầm rú của máy bay, bằng những trận mưa bom bão đạn cày nát từng cánh rừng, tấc đất. Nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc, người chiến sĩ Lê Văn Đa cùng các đồng đội vẫn kiên cường bám trụ bên chiến hào. Đói rét, bệnh tật và sự khốc liệt của hòn tên mũi đạn không làm sờn lòng người con đất Tài Đại. Với khẩu súng trên tay và ngôi sao sao vàng trên mũ, ông đã chiến đấu bằng tất cả sự nhiệt huyết, lòng quả cảm của tuổi trẻ, sẵn sàng hy sinh thân mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chiến tranh khép lại, non sông thu về một mối, ông Lê Văn Đa trở về với quê hương Tài Đại. Nhưng hành trang mang về sau những năm tháng vào sinh ra tử là một cơ thể không còn lành lặn. Tấm thẻ thương binh với tỷ lệ thương tật từ 61-80% là một minh chứng đầy xót xa nhưng cũng rất đỗi tự hào về những cống hiến của ông. Hơn nửa sức khỏe đã gửi lại nơi chiến trường, những mảnh đạn găm sâu vào da thịt cứ mỗi bận trái gió trở trời lại đau nhức nhối, hành hạ thân xác người cựu binh.
Giờ đây, khi mái đầu đã bạc trắng theo năm tháng, đứng giữa mảnh đất Tài Đại thanh bình đang đổi mới từng ngày, ông Đa khẽ nụ cười mãn nguyện. Những mất mát, hy sinh của ông và đồng đội đã hóa thành xương cốt xây nên đài độc lập, hóa thành màu xanh thanh bình cho hôm nay. Câu chuyện về cuộc đời ông — người lính sinh ngày đầu năm — mãi là bài ca xúc động, một lời nhắc nhở sâu sắc cho thế hệ mai sau về giá trị của hai tiếng "Hòa bình"



