Cựu chiến binh

NSND Vũ Việt Cường – Người nghệ sĩ giữa chiến trường

NSND Vũ Việt Cường – Người nghệ sĩ giữa chiến trường Năm 1965, khi chiến tranh diễn ra ác liệt, nghệ sĩ Vũ Việt Cường cùng hơn 20 nghệ sĩ lên đường vào chiến trường miền Nam để biểu diễn phục vụ bộ đội và nhân dân. Đoàn phải vượt Trường Sơn trong điều kiện thiếu thốn, nguy hiểm; có lúc ông bị sốt nặng tưởng không qua khỏi. Dù bom đạn luôn rình rập, đoàn vẫn tiếp tục biểu diễn. Có lần, đang biểu diễn thì máy bay địch xuất hiện, các nghệ sĩ phải vội vàng tháo sân khấu và chạy xuống hầm trú ẩn. Những năm tháng ấy đã để lại trong ông nhiều kỷ niệm sâu sắc về tình đồng đội và lòng yêu nghề. Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến cho nghệ thuật múa và được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân.

Hải Phòng24/08/2026xã Hưng Thạnh (Xã Hưng Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đôi chân người nghệ sĩ giữa chiến trường

Năm 15 tuổi, chàng trai quê Nam Định Vũ Việt Cường đến với nghệ thuật múa. Năm 1959, ông trúng tuyển khóa đầu tiên của Trường Múa Việt Nam. Sau khi tốt nghiệp, ông trở thành diễn viên và được giao nhiều vai diễn quan trọng. Nhưng cuộc đời người nghệ sĩ của ông không chỉ có sân khấu và ánh đèn.

Năm 1965, giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, Vũ Việt Cường cùng hơn 20 nghệ sĩ lên đường vào chiến trường miền Nam. Đoàn nghệ sĩ phải hành quân qua Trường Sơn trong điều kiện vô cùng gian khổ. Với sức khỏe của một diễn viên múa, ông còn nhận nhiệm vụ vác gạo giúp các nghệ sĩ lớn tuổi trong đoàn.

Đường vào chiến trường đầy hiểm nguy. Có những lúc đoàn gặp biệt kích, bom pháo giữa đường. Đến Bình Long, Vũ Việt Cường bị một trận sốt rất nặng. Ông từng rơi vào tình trạng nguy hiểm đến tính mạng. May mắn thay, ông được bác sĩ ở chiến trường cứu chữa và dần hồi phục.

Nhưng bệnh tật và gian khổ không khiến người nghệ sĩ ấy bỏ cuộc. Khi đến căn cứ Trung ương Cục, đoàn vẫn tiếp tục biểu diễn phục vụ bộ đội và nhân dân. Có những buổi biểu diễn vừa bắt đầu thì máy bay địch xuất hiện. Các nghệ sĩ phải nhanh chóng tháo phông màn, mang ba lô rồi chạy về nơi trú ẩn. Họ vừa là nghệ sĩ trên sân khấu, vừa là những người chiến đấu giữa chiến trường.

Có một kỷ niệm mà Vũ Việt Cường nhớ mãi. Năm 1967, sau một buổi biểu diễn phục vụ bộ đội ở Củ Chi, căn hầm của ông bị ngập nước. Một người chiến sĩ đã tình nguyện nhường cho ông chiếc hầm cá nhân khô ráo hơn. Không lâu sau đó, bom pháo dội xuống. Người chiến sĩ đã nhường hầm cho ông bị thương nặng.

Một lần khác, khi ông đang ngồi cạnh người thầy của mình là nghệ sĩ Thái Ly, người thầy bất ngờ bảo ông kéo chân vào. Chỉ một khoảnh khắc sau, một mảnh pháo rơi đúng vào nơi ông vừa duỗi chân. Chính những giây phút sinh tử ấy khiến Vũ Việt Cường càng trân trọng cuộc sống và những người đồng đội đã cùng mình đi qua chiến tranh.

Điều đáng quý là dù ở giữa bom đạn, những người nghệ sĩ vẫn cố gắng mang tiếng hát, điệu múa đến với bộ đội và nhân dân. Họ tin rằng nghệ thuật cũng là một cách động viên tinh thần, tiếp thêm sức mạnh cho những người đang chiến đấu.

Sau chiến tranh, Vũ Việt Cường tiếp tục cống hiến cho nghệ thuật múa Việt Nam và được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân.

Câu chuyện về ông khiến tôi hiểu rằng: có những người nghệ sĩ không chỉ biết tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu, mà còn có thể mang nghệ thuật đi qua bom đạn, gian khổ và hiểm nguy. Sự dũng cảm, tình đồng đội và lòng yêu nghề của NSND Vũ Việt Cường là một tấm gương đẹp về sự cống hiến cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn