Bài viết

NỮ ANH HÙNG BA LẦN DỰ LỄ TRUY ĐIỆU SỐNG CỦA CHÍNH MÌNH

Quảng Trị25/01/2026XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG (XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một người con gái từng 3 lần tình nguyện gia nhập đội cảm tử quân. Cũng chính cô gái ấy đã bất chấp tất cả, dũng cảm đương đầu với lằn ranh sinh tử chỉ vì: “Đường chưa thông, máu xương không tiếc”. Không ai khác, đó chính là Anh hùng LLVTND Hồ Thị Thu Hiền - Người từng 3 lần bà dự lễ truy điệu sống của chính mình.

Gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong khi mới 18 tuổi, cô gái trẻ Hồ Thị Thu Hiền khởi đầu hành trình cống hiến của mình với nhiệm vụ bắc cầu và làm đường tại địa phương.Phục viên không lâu, trước đòi hỏi khốc liệt của kháng chiến chống Mỹ, người con gái ấy quyết tâm xung phong lần thứ 2. Lần này, bà giữ chức Đại đội trưởng, trực tiếp quản lý và chỉ huy 150 chiến sĩ.Giữa năm 1969, đại đội của bà nhận chỉ thị: hành quân vào chiến trường Bình - Trị - Thiên, vận chuyển lương thực, thuốc men và súng đạn, đồng thời tải thương binh ra hậu tuyến.“Đại đội chúng tôi được phân công nhiệm vụ gùi đạn dược, lương thực phục vụ chiến đấu. Vừa gùi hàng, vừa mở đường, vừa chống trả các cuộc đánh phá ác liệt của đế quốc Mỹ nhằm chặn đứng con đường tiếp tế vào Nam của quân và dân ta.”Hoàn thành nhiệm vụ vận tải, năm 1970, đơn vị bà được điều động ra Quảng Bình. Tưởng rằng sẽ được nghỉ ngơi sau thời gian dài phục vụ chiến đấu, nhưng khi nghe tin Bác qua đời, cả đại đội lại quyết tâm biến đau thương thành hành động.“Tháng 3/1971, chúng tôi được điều động ra mặt đường, đảm trách nhiệm vụ cáng đá dăm, rải nhựa từ Đồng Hới đến Cổn. Đây là cung đường bị Mỹ đánh phá ác liệt. Chúng rải xuống không biết bao nhiêu bom từ trường, bom bi hòng phá hỏng con đường chiến lược vào Nam của ta.”Sau lễ truy điệu sống, với kinh nghiệm phá bom của mình, đại đội trưởng Hồ Thị Thu Hiền xung phong nhận nhiệm vụ, cùng với 2 chiến sĩ khác tiến ra mặt đường.“Nhiệm vụ của tổ cảm tử là rà, phá bom để các đơn vị bạn san lấp, thông đường cho xe qua. Phương tiện thô sơ, sự sống và cái chết là 50-50. Anh em tổ chức truy điệu cho cả 3 người chúng tôi. Đồng thời xác định 3 người hy sinh để giảm thương vong cho cả đại đội. Vì vậy, chúng tôi vào trận với tâm thế hết sức nhẹ nhàng.”Sau những tiếng nổ chát chúa, bụi đất mù mịt, 3 chiến sĩ lóp ngóp bò dậy giữa sự hò reo của cả đội. Đây cũng là lần đầu tiên bà tham gia lễ truy điệu sống của chính mình.Năm 1971, đại đội tiếp tục tham gia chiến dịch “Đường 9 - Nam Lào” và “Lam Sơn 719” với nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thuốc men và đạn dược ra mặt trận. Đồng thời tải thương từ mặt trận về tuyến sau.“Đường xá hiểm trở, trên bom dưới đạn, nên theo quy định cứ 6 người phụ trách một cáng thương binh. Nhưng khi vào tới nơi thì thương binh nhiều quá, đành phải 2-3 người một cáng, vừa đi, vừa thay nhau.”Đây là nhiệm vụ vô cùng khó khăn, đòi hỏi người tham gia phải vừa đi, vừa dò mìn, đồng thời cũng phải tìm ra cung đường ngắn nhất và an toàn nhất để di chuyển.Với quyết tâm “Không để thương binh bị thương lần 2”, đại đội trưởng Hồ Thị Thu Hiền cùng 8 chiến sĩ khác xung phong nhận nhiệm vụ một mất một còn này. Đây cũng là lần thứ hai bà tham gia lễ truy điệu sống của bản thân.Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tại chiến dịch Nam Lào, bà cùng đồng đội được điều tới sửa đường từ sân bay thị xã Đồng Hới đến Cổng Trời.“Ba quả bom từ trường được ném trúng tim đường. Sau lưng là một đoàn xe dài dằng dặc đợi ra chiến trường. Lệnh trên xuống: phải thông đường trong thời gian sớm nhất! Nhưng nếu sử dụng phương pháp phá bom thông thường, 3 quả bom sẽ nổ cùng lúc, tất cả những người làm nhiệm vụ phá bom sẽ hy sinh, đồng thời mặt đường cũng sẽ bị “bốc” đi cả đoạn lớn. Sau khi bàn bạc, chúng tôi quyết định thay vì nổ mìn phá bom, sẽ tập trung lực lượng đẩy bom xuống taluy âm (phần mái dốc của công trình). Nếu nổ ở phía dưới ấy, đường sẽ bị hỏng ít hơn, nhưng những người đẩy bom cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Bởi lẽ, quả bom có thể nổ bất cứ lúc nào.”Nhận thấy nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm và có thể gây thiệt hại lớn, cả đội tiếp tục tổ chức truy điệu sống cho 15 chiến sĩ, trong đó có đại đội trưởng Hồ Thị Thu Hiền. Đây cũng là lần thứ ba bà tham dự lễ truy điệu sống của chính mình.Ầm, ầm, ầm! 3 quả bom phát nổ sau khi lăn xuống chân taluy âm. Cả đoàn người vỡ òa sung sướng, ôm nhau khóc. Nhiệm vụ xuất sắc hoàn thành!Hoà bình trở lại, cô gái cảm tử quân năm nào giờ đã hoá thành bà lão tóc bạc, “răng thì rụng còn có 6 cái nữa thôi, trên 4 cái mà dưới 2 cái” nhưng ý chí kiên cường và lòng yêu nước vẫn vẹn nguyên trong người anh hùng ấy. Đúng như những điều bà vẫn thường tâm sự:“Không có gì quý hơn độc lập tự do cả. Mình làm gì thì làm, đừng có để mất nước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn