Nữ anh hùng biệt động và lời thề bằng máu trong xà lim
Có những con người đã phải trưởng thành quá sớm vì giặc xâm lược. Câu chuyện của Anh hùng Phan Thị Ngọc Tươi là minh chứng hùng hồn rằng: Khi lòng yêu nước và lý tưởng sống đủ lớn, không một đòn thù nào có thể quật ngã, và không một nghịch cảnh nào có thể ngăn bước con người ta vươn tới ánh sáng!


Nữ chiến sĩ biệt động Phan Thị Ngọc Tươi thời kỳ tham gia cách mạng khi mới 13 tuổi.
"Xương ta gãy để nối liền Nam Bắc
Máu ta rơi cho bộ đội trưởng thành."
Những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng sáng quắc ấy được viết bằng chính máu tươi của một cô gái mới 16 tuổi trên bức tường xà lim lạnh lẽo. Giữa bóng tối ngục tù và những đòn thù dã man nhất, ngọn lửa kiên trung của nữ chiến sĩ biệt động Phan Thị Ngọc Tươi chưa từng tắt dù chỉ một giây!
Sinh ra trên vùng đất Bến Tre giàu truyền thống cách mạng, tuổi thơ của cô bé Ngọc Tươi không có tiếng ru bình yên mà gắn liền với tiếng bom rơi, đạn nổ và những lần sơ tán vội vã. Cha và anh trai đều hy sinh, mẹ là cán bộ nòng cốt của "Đội quân tóc dài".
Năm 1969, mới 13 tuổi, nhận tin cha ngã xuống, nỗi đau xé lòng ấy đã hóa thành ngọn lửa căm thù. Cô bé mang gương mặt thơ dại gạt nước mắt, nén đau thương xin gia nhập căn cứ. Bị từ chối nhiều lần vì quá nhỏ, Tươi kiên trì thuyết phục các chú chỉ huy bằng sự quyết tâm sắt đá: "Cháu nhỏ nhưng cháu làm được việc!".
Được nhận vào đơn vị, cô bé 13 tuổi nhanh chóng bộc lộ sự mưu trí và bản lĩnh hiếm có:
Nữ sinh ngây thơ mang mìn hẹn giờ: Giữa lòng Sài Gòn xa lạ, Tươi hóa trang thành cô nữ sinh đài các, bước lên chiếc xe Jeep của sĩ quan thám báo đối phương với chiếc giỏ quà giấu mìn và súng ngắn.
Gánh rau muống tử thần: Có lần, cô giấu giếm mìn trong gánh rau muống đơn sơ, ung dung đi qua các trạm kiểm soát gắt gao để tiếp cận mục tiêu. Sự bình tĩnh đến kỳ lạ của một đứa trẻ đã làm nản lòng mọi sự nghi ngờ của đối phương.
NĂM 16 TUỔI: Ở LẠI CHẶN ĐỊCH VÀ LỜI THỀ BẰNG MÁU
Năm 1972, khi mới 16 tuổi, Ngọc Tươi đã là chỉ huy tổ biệt động 8 người tập kích Trung tâm thẩm vấn Kiến Hòa. Bị lộ và rơi vào vòng vây khép chặt, người chỉ huy trẻ ấy đã đưa ra quyết định nghẹn ngào nhưng đanh thép: Một mình ở lại cản đường đối phương để 7 đồng đội rút lui an toàn.
Chiến đấu đến quả lựu đạn cuối cùng, cô bị bắt. Những ngày tháng sau đó là đản trận tra tấn tàn khốc: bị đánh đập, bẻ tay, dọa giết... Nhưng kẻ thù đã hoàn toàn bất lực trước chí khí của cô gái nhỏ. Trong đau đớn tột cùng, cô cắn răng dùng máu mình viết lên tường xà lim hai câu thơ bất tử — lời thề không chỉ giữ vững khí tiết cho riêng mình mà còn trở thành ngọn lửa sưởi ấm, tiếp thêm sức mạnh cho hàng trăm tù nhân thiếu niên bị giam giữ thời bấy giờ!
Sau ngày đất nước thống nhất, cuộc chiến của cô gái biệt động năm xưa vẫn chưa dừng lại — lần này là "mặt trận" tri thức. Xuất phát điểm học hành dở dang vì chiến tranh và tù đày, bà kiên trì cắp sách đến trường:
Tốt nghiệp Đại học An ninh (1983)
Tốt nghiệp Đại học Báo chí (2000)
Tận tụy cống hiến hàng chục năm trong lực lượng Công an Nhân dân, mang quân hàm Đại tá và làm công tác báo chí, từ thiện nghĩa tình tại Báo Công an TP.HCM.
Năm 2010, bà vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Có những con người đã phải trưởng thành quá sớm vì giặc xâm lược. Câu chuyện của Anh hùng Phan Thị Ngọc Tươi là minh chứng hùng hồn rằng: Khi lòng yêu nước và lý tưởng sống đủ lớn, không một đòn thù nào có thể quật ngã, và không một nghịch cảnh nào có thể ngăn bước con người ta vươn tới ánh sáng!



