Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nữ Anh hùng cắm tiêu hơn 1.200 quả bom nơi "yết hầu" Ngã ba Đồng Lộc

"Tuổi trẻ đẹp nhất không phải là tuổi trẻ được sống cho riêng mình, mà là tuổi trẻ được sống vì điều lớn lao hơn bản thân." Câu nói ấy dường như được viết ra để dành tặng cho Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Thị Tám — "người đếm bom ở Ngã ba Đồng Lộc".

Hà Tĩnh26/08/2026Đoàn phường Tân Hòa (Phường Tân Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nữ Anh hùng cắm tiêu hơn 1.200 quả bom nơi "yết hầu" Ngã ba Đồng Lộc

Trở lại những năm tháng chiến tranh ác liệt, năm 1967, cô gái La Thị Tám khi ấy mới tròn 18 tuổi đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh). Nơi đây được coi là "tọa độ lửa", tuyến giao thông huyết mạch nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Để cắt đứt mạch máu ấy, đế quốc Mỹ đã trút xuống lượng bom đạn khổng lồ. Đất đá bị cày xới, cây cối thiêu trụi, không khí quánh đặc mùi thuốc súng và ranh giới sống - chết chỉ tính bằng gang tấc. Giữa chiến trường rực lửa, cô gái trẻ nhận một nhiệm vụ đặc biệt: Đứng trên đỉnh núi Mòi, dùng ống nhòm quan sát máy bay địch, đếm số bom rơi và đánh dấu chính xác vị trí những quả bom chưa nổ để lực lượng công binh kịp thời rà phá.

Công việc nghe có vẻ đơn giản nhưng thực chất là cuộc đánh đố bằng chính mạng sống. Mỗi lượt máy bay oanh tạc là một lần đối mặt với tử thần, bom nổ hay mảnh đạn văng có thể cướp đi sự sống bất cứ lúc nào. Vậy mà suốt 200 ngày đêm kiên cường bám trụ, La Thị Tám đã theo dõi và đánh dấu hơn 1.200 quả bom. Đó là hơn 1.200 lần cô gái mười tám tuổi đối diện với hiểm nguy và hơn 1.200 lần chiến thắng nỗi sợ hãi của bản thân.

Ở độ tuổi mười tám — lứa tuổi mà hôm nay bao người đang êm đềm trên ghế nhà trường, mơ ước tương lai và tận hưởng thanh xuân tươi đẹp — La Thị Tám lại sống giữa mưa bom bão đạn. Chị không phải siêu nhân không biết sợ, bởi đứng trước cái chết, không ai là không lo sợ. Nhưng tình yêu Tổ quốc tha thiết đã nâng đỡ, giúp chị mạnh mẽ hơn tất cả. Khi hòa bình lặp lại, nhắc về chiến công xưa, bà La Thị Tám luôn khiêm tốn nhắc đến đồng đội, đến trách nhiệm của thanh niên với đất nước chứ chưa từng nhận mình đặc biệt. Sự khiêm nhường ấy lại càng khiến hình ảnh người anh hùng trở nên cao đẹp hơn bao giờ hết: Anh hùng là người dám bước tới dù biết phía trước đầy giông bão.

Hôm nay, Ngã ba Đồng Lộc đã xanh lại màu xanh bình yên, không còn hố bom hay tiếng gầm hú của máy bay địch. Nhưng câu chuyện về "người đếm bom" vẫn sống mãi. Đứng trước trang sử ấy, mỗi thanh niên hôm nay đều tự vấn: Nếu ở tuổi 18 giữa tọa độ lửa ấy, liệu ta có đủ dũng cảm và bản lĩnh để hoàn thành nhiệm vụ? Khâm phục bà, chúng ta càng hiểu sâu sắc về tinh thần cống hiến. La Thị Tám đã đánh đổi những buổi hẹn hò lãng mạn, những ước mơ cá nhân để đổi lấy hòa bình cho thế hệ mai sau được cắp sách đến trường, được tự do theo đuổi hoài bão.

Ngọn lửa từ trái tim yêu nước của bà La Thị Tám vẫn đang thắp sáng niềm tin cho thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay. Nó nhắc nhở chúng ta rằng sống đẹp không cần phải làm điều gì quá phi thường, mà là biết sống có lý tưởng, biết hy sinh toan tính cá nhân vì lợi ích chung của đất nước và cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn