NỮ ANH HÙNG CỦA CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM
Chúng ta – đoàn viên, thanh niên hôm nay – nguyện ghi nhớ và tiếp nối. Sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước, đem trí tuệ và nhiệt huyết xây dựng quê hương, bảo vệ Tổ quốc. Lời thề của người nữ anh hùng năm xưa vẫn vang vọng trong trái tim chúng ta: “Quyết tâm chiến đấu đến cùng vì độc lập, tự do của Tổ quốc!”.


ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ
CHI ĐOÀN ẤP 6, XÃ VỊ THANH 1
NỮ ANH HÙNG CỦA CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM
Tác giả: Trần Chí Thanh– Bí thư Chi đoàn ấp 6
Những năm đầu kháng chiến chống thực dân Pháp, vùng đồng bằng Bắc Bộ chìm trong khói lửa. Địch liên tục mở các cuộc càn quét, lập đồn bốt dày đặc, cắt đứt đường giao thông, khủng bố nhân dân. Trên quê hương Thái Bình, con đường số 39 trở thành tuyến huyết mạch bị địch kiểm soát gắt gao. Giữa hoàn cảnh ấy, một đội nữ du kích nhỏ bé nhưng kiên cường đã vươn lên, trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù.
Nguyễn Thị Chiên sinh năm 1930 trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Tán Thuật, huyện Kiến Xương. Từ năm 16 tuổi, chị đã tham gia hoạt động cách mạng, rồi trở thành trung đội trưởng đội nữ du kích xã. Chị cùng đồng đội xây dựng cơ sở ở năm thôn, tổ chức lực lượng, vừa sản xuất vừa chiến đấu. Những đêm tối trời, chị dẫn đội hình lặng lẽ vượt đồng, phục kích địch, phá đường giao thông, diệt tề điệp. Mỗi trận đánh đều đòi hỏi sự mưu trí và lòng dũng cảm phi thường.
Tháng 4 năm 1950, trong lúc đưa cán bộ về hoạt động, Nguyễn Thị Chiên bị địch bắt. Chúng dụ dỗ, tra tấn dã man suốt ba tháng rưỡi. Chị bị đưa ra bắn dọa đến ba lần nhưng vẫn bình tĩnh, không khai nửa lời. Khi được thả về, thân thể đầy vết thương, chân đau không đi vững, chị vẫn lập tức trở lại hoạt động. Tinh thần ấy đã hun đúc ý chí cho cả đội.
Tháng 10 năm 1951, trên đường 39, trung đội của chị phối hợp với bộ đội chủ lực tổ chức phục kích. Nguyễn Thị Chiên trực tiếp bắn bị thương một tên địch, bắt sống sáu tên, thu bốn khẩu súng. Chỉ hai tháng sau, khi địch lùng sục vào làng, chị chỉ huy du kích bất ngờ xông ra, tay không bắt sống bốn tên, trong đó có một quan hai Pháp. Danh hiệu “tay không bắt giặc” từ đó gắn liền với tên chị. Trong đợt thi đua từ tháng 5 đến tháng 12 năm 1951, đơn vị của chị thắng mười trận, riêng chị tự tay tước được mười lăm súng và bắt sống nhiều tên địch. Không một thương binh nào bị bỏ lại phía sau.
Năm 1952, tại Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất ở Việt Bắc, Nguyễn Thị Chiên – khi ấy mới 22 tuổi – được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Chị là nữ Anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tận tay trao tặng chị khẩu súng ngắn của Người và viết bài ca ngợi trên báo Nhân Dân, khẳng định tấm gương kiên trung, dũng cảm của người con gái đất lúa.
Hình ảnh Nguyễn Thị Chiên không chỉ là chiến công của một cá nhân. Đó là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến: mềm mại mà cứng cỏi, yêu thương đồng đội mà quyết liệt với kẻ thù. Chị chứng minh rằng trên chiến trường, phụ nữ không chỉ làm hậu phương mà còn có thể đứng ở tuyến đầu, viết nên những trang sử vẻ vang.
Hôm nay, khi thế hệ trẻ chúng ta thực hiện Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, câu chuyện về Nguyễn Thị Chiên càng trở nên gần gũi và thiêng liêng. Chị dạy chúng ta rằng lòng yêu nước không phân biệt tuổi tác, giới tính; rằng sự kiên trung có thể chiến thắng mọi sự tàn bạo; rằng tuổi trẻ sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường.
Chúng ta – đoàn viên, thanh niên hôm nay – nguyện ghi nhớ và tiếp nối. Sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước, đem trí tuệ và nhiệt huyết xây dựng quê hương, bảo vệ Tổ quốc. Lời thề của người nữ anh hùng năm xưa vẫn vang vọng trong trái tim chúng ta:
“Quyết tâm chiến đấu đến cùng vì độc lập, tự do của Tổ quốc!”.



