NỮ ANH HÙNG - ĐOÀN THỊ LIÊN Slogan/Khẩu hiệu: "Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai"
Ngày 10 tháng 7 năm 1966 đã trở thành một cột mốc lịch sử không thể nào quên đối với những chiến sĩ thuộc Sư đoàn 9, Quân Giải phóng miền Nam. Tại khu vực cầu Cần Lê, một trận chiến nảy lửa và vô cùng ác liệt đã diễn ra giữa lực lượng ta và một trung đoàn chủ lực Mỹ - Ngụy.
Để hỗ trợ đắc lực cho hỏa tuyến, đội Thanh niên xung phong của đồng chí Đoàn Thị Liên đã được lệnh tiến sát ra gần trận tuyến phục vụ chiến đấu. Dù quân ta thi đấu quả cảm và tiêu diệt nhiều lực lượng địch, nhưng ỷ vào ưu thế hỏa lực phi pháo hùng hậu, kẻ địch đã liên tục trút vô số đạn pháo dữ dội xuống các tuyến sau nhằm đè bẹp sức kháng cự.
Trong phút chốc, những loạt pháo gầm rú xé xuyết không gian rồi dội thẳng vào đội hình của đội Thanh niên xung phong. Khói bụi mù mịt, đất đá văng tung tóe. Một số đội viên bị thương, nhiều thương binh chưa kịp băng bó thì tiếp tục gặp nguy hiểm.
Giữa làn đạn khói lửa đe dọa đến tính mạng từng giây phút, hình ảnh người đội trưởng Đoàn Thị Liên hiện lên đầy quả cảm. Chị chạy đi chạy lại giữa các chiến hào, vừa động viên chị em, vừa nhanh chóng hô hào đưa các thương binh xuống hầm trú ẩn. Chị sẵn sàng nhường những vị trí hầm an toàn nhất cho các đồng chí thương binh nặng. nhìn thấy đồng đội mình thân thể bết máu vì thương tích, lòng chị như thắt lại. Ngay tại chiến trường khói lửa, chị đã thốt lên lời thề đanh thép với các đội viên:
"Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai!"
Lời nói ấy như một mệnh lệnh từ trái tim, tiếp thêm sức mạnh cho toàn đội. Mọi người gấp rút nhường hầm, di chuyển các anh em thương binh xuống nơi an toàn. Đột nhiên, một loạt pháo rít chói tai ngay trên đầu. Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, không một chút đắn đo, Đoàn Thị Liên lập tức lao tới, đè người lên một anh thương binh, dùng chính cơ thể mảnh mai của mình làm tấm lá chắn sống che chở cho đồng đội.
Khi khói pháo dần tan, các chị em trong đội vội vã chạy lại thì người nữ đội trưởng kiên cường đã trút hơi thở cuối cùng. Chị đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới tròn 22 – lứa tuổi đẹp nhất của đời người.
Sự ra đi của chị đã để lại niềm tiếc thương vô hạn cùng những giọt nước mắt nghẹn ngào cho cả tiểu đội nữ Thanh niên xung phong và người thương binh may mắn được chị cứu sống. Lời thề bất tử cùng hành động xả thân cao đẹp của người con gái Đất Thủ – Anh hùng Đoàn Thị Liên – sẽ mãi mãi là biểu tượng sáng ngời của tinh thần đồng đội và khí tiết anh hùng của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước.



