Nữ anh hùng Đoàn Thị Liên: "Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai"
Đoạn phóng sự ngắn tái hiện lại sự kiện ngày 10/07/1966 tại khu vực cầu Cần Lê. Giữa mưa đạn pháo dữ dội của địch, chị Đoàn Thị Liên đã kiên quyết nhường hầm, dùng chính thân mình che chắn bảo vệ cho chiến sĩ thương binh, anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới tròn 22.
[Dẫn nhập]
"Chúng tôi thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai!" – Lời thề đĩnh đạc ấy đã đi vào lịch sử như một biểu tượng bất tử về tinh thần hy sinh quên mình của lực lượng Thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
[Bối cảnh diễn biến]
Ngày 10 tháng 7 năm 1966: Trong trận chiến đấu căng thẳng giữa đơn vị Sư đoàn 9 (Quân Giải phóng) với một trung đoàn chủ lực Mỹ - Ngụy tại khu vực cầu Cần Lê, tiểu đội Thanh niên xung phong của chị Đoàn Thị Liên được giao nhiệm vụ áp sát trận tuyến để phục vụ chiến đấu và tải thương.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Dù bị lực lượng ta tiêu diệt nhiều sinh lực, địch cậy ưu thế hỏa lực không quân và pháo binh đã bắn phá dồn dập vào tuyến sau nhằm chia cắt và tiêu diệt lực lượng tiếp viện.
[Khó khăn & Hành động anh hùng]
Những loạt pháo địch bắn trúng vào đội hình phục vụ. Nhiều đội viên bị thương, một số đồng chí thương binh chưa kịp băng bó thì tiếp tục gặp nguy hiểm.
Giữa khói đạn mù mịt, chị Đoàn Thị Liên không quản nguy hiểm, liên tục chạy đi chạy lại động viên các chị em, chủ động nhường hầm trú ẩn và khẩn trương đưa các thương binh xuống hầm safety.
Chứng kiến các anh em thương binh mình mẩy đầy máu me, chị Liên xúc động hô vang lời thề với các đồng đội: "Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai!"
[Sự hy sinh oanh liệt]
Lời động viên ấy đã truyền thêm sức mạnh cho toàn tiểu đội. Khi một quả pháo rít gió lao ngay tới vị trí hầm, không một chút đắn đo, chị Liên đã lao mình đè lên người một anh thương binh, dùng chính tấm thân trẻ tuổi của mình làm lá chắn che chở cho đồng đội.
Khi khói pháo tan đi, đồng đội chạy lại thì chị Đoàn Thị Liên đã trút hơi thở cuối cùng. Anh thương binh được chị che chắn đã may mắn sống sót.
[Kết luận & Tưởng nhớ]
Chị Đoàn Thị Liên nằm xuống ở tuổi 22 – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Sự hy sinh anh dũng của chị đã để lại niềm tiếc thương vô hạn nhưng cũng là niềm tự hào to lớn cho toàn thể tiểu đội nữ Thanh niên xung phong và nhân dân vùng đất Thủ. Tấm gương của chị mãi là ngọn lửa soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay.



