Bài viết

Nữ Anh Hùng Hồ Thị Kim Thanh – Ngọn Lửa Âm Thầm Sáng Mãi Trong Lòng Dân

Đà Nẵng27/12/2025CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HÒA KHƯƠNG (XÃ HÒA TIẾN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nữ Anh Hùng Hồ Thị Kim Thanh – Ngọn Lửa Âm Thầm Sáng Mãi Trong Lòng Dân

“G

iặc đến nhà, đàn bà cũng đánh” – câu ca dao mộc mạc ấy không chỉ là lời thề son sắt của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng nước non lửa đạn, mà còn là biểu tượng bất diệt của khí phách, của sự hi sinh thầm lặng mà lớn lao. Trong dòng chảy khắc nghiệt của lịch sử, có những con người không chọn cho mình ánh hào quang rực rỡ, nhưng chính cuộc đời họ lại trở thành ánh sáng bền bỉ soi đường cho cộng đồng. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hồ Thị Kim Thanhlà một con người như thế – người phụ nữ đã đi trọn một đời từ chiến tranh khốc liệt đến hòa bình dựng xây, mang theo trái tim luôn đập cùng nhịp thở của Nhân dân.

Sinh ra giữa miền Trung đầy nắng gió, lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong ách ngoại xâm, Hồ Thị Kim Thanh sớm lựa chọn con đường cách mạng bằng một niềm tin giản dị mà kiên định. Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, bà giữ nhiều cương vị lãnh đạo, trực tiếp tham gia chỉ đạo phong trào quần chúng. Giữa mưa bom, bão đạn, người nữ cán bộ ấy không chỉ đối mặt với hiểm nguy cận kề mà còn gánh trên vai trách nhiệm giữ vững niềm tin, kết nối lòng người, biến ý chí yêu nước thành sức mạnh hành động. Những năm tháng ấy đã tôi luyện nên một Hồ Thị Kim Thanh bản lĩnh, sâu sắc, giàu kinh nghiệm dân vận – người cán bộ luôn biết lắng nghe trước khi nói, biết thuyết phục bằng sự chân thành hơn là mệnh lệnh.

Ngày đất nước thống nhất, khi tiếng súng đã lùi xa, bà lại bước vào một “mặt trận” khác – mặt trận của đời sống hòa bình, nơi mỗi chủ trương của Đảng chỉ có thể đi vào cuộc sống khi chạm đến trái tim của người dân. Hơn mười năm sau giải phóng, bà miệt mài làm công tác vận động quần chúng, đưa chính sách của Nhà nước đến với từng xóm nhỏ, từng mái nhà. Với bà, dân vận không phải là những lời hô hào trên giấy, mà là sự hiện diện bền bỉ giữa đời sống dân sinh, là những bước chân không mỏi qua từng con hẻm, từng bến sông.

Năm 1997, khi tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng được chia tách, thành phố Đà Nẵng chính thức “ra riêng”, mở ra một chặng đường phát triển mới. Dù tuổi đã cao, bà Hồ Thị Kim Thanh vẫn xin ở lại Đà Nẵng và được phân công giữ cương vị Phó ban Thường trực Ban Dân vận Thành ủy. Đây là giai đoạn thành phố đứng trước những chuyển động lớn của thời kỳ đổi mới: những công trình, dự án lần lượt hình thành, những chính sách mới mở ra cơ hội nhưng cũng đặt ra không ít thách thức. Trong bối cảnh ấy, “tiếng nói, bàn tay dân vận” càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Như bà từng đúc kết bằng một triết lý mộc mạc mà sâu sắc: “Đầu có xuôi thì đuôi mới lọt” – dân hiểu, dân tin thì việc khó mấy cũng thành.

Một trong những ký ức khiến bà nhiều lần lặng người khi đứng bên bờ sông Hàn, nhìn sang mạn Sơn Trà, chính là câu chuyện vận động di dời xóm “nhà chồ” ven sông. Hàng trăm hộ dân sống bám sông nước qua nhiều thế hệ, quen với mái nhà chênh vênh, quen với nhịp chèo khua sóng, quen với một cuộc sống tạm bợ nhưng thân thuộc. Khi chủ trương giải tỏa được đưa ra, không ít người lo lắng, ngần ngại: “Ở đây quen rồi, lên trên cao biết sống ra sao?”. Đó không chỉ là nỗi lo mưu sinh, mà còn là sự day dứt khi phải rời xa không gian đã gắn bó cả một đời người.

Nghe lãnh đạo thành phố trao đổi về mong muốn chỉnh trang bến sông để Đà Nẵng khoác lên mình một diện mạo mới, bà Hồ Thị Kim Thanh không ngần ngại nhận nhiệm vụ. Bà cùng cán bộ địa phương xuống tận nơi khảo sát. Những cây cầu gỗ tạm bợ dẫn ra từng căn nhà chồ, những không gian sinh hoạt chật hẹp, ẩm thấp, ô nhiễm… tất cả hiện ra rõ mồn một. Có căn nhà chưa đầy hai chục mét vuông nhưng là chốn nương thân của năm, sáu con người. Mọi sinh hoạt đều diễn ra trên sàn gỗ mỏng manh, mọi chất thải đều trôi xuống dòng sông Hàn lặng lẽ gánh chịu.

Từ ngày bắt đầu vận động, gần như ngày nào bà cũng có mặt ở xóm nhà chồ. Không áp đặt, không vội vàng, bà chọn cách kiên trì, mềm mỏng, “rỉ rả, nhỏ to” để bà con hiểu rằng rời khỏi bến sông cũ không phải là mất mát, mà là một bước đi cần thiết để cuộc sống tốt hơn, con cháu mai sau được sống trong môi trường an toàn, sạch sẽ hơn. Suốt gần một tháng trời, bằng sự chân thành và niềm tin vào con người, bà đã góp phần tháo gỡ những nút thắt trong lòng dân. Cuối cùng, bà con vui vẻ di dời, nhường lại dòng sông cho thành phố bước vào hành trình phát triển.

Năm 2005, xóm nhà chồ chỉ còn trong ký ức. Bên bờ sông Hàn ngày nào là những khu đô thị khang trang, hiện đại, là không gian lễ hội rực rỡ ánh sáng, nơi pháo hoa quốc tế bừng nở mỗi mùa. Câu ca xưa từng gắn với một dòng sông hiền hòa đã trở thành dĩ vãng. Nhìn dòng Hàn hôm nay, bà Hồ Thị Kim Thanh cảm thấy lòng mình lắng lại. Bởi trong vẻ đẹp thênh thang ấy có bóng dáng của những tháng ngày bà đã đi, đã nói, đã nghe và đã sống cùng Nhân dân.

Cuộc đời của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hồ Thị Kim Thanh là một bản trường ca lặng lẽ mà bền bỉ về lòng yêu nước, về trách nhiệm công dân và về nghệ thuật “lấy dân làm gốc”. Từ chiến tranh đến hòa bình, từ chiến trường đến bến sông, bà luôn chọn đứng về phía Nhân dân, lắng nghe và hành động vì Nhân dân. Ngọn lửa cách mạng trong bà không bùng cháy ồn ào, nhưng âm ỉ, bền lâu, đủ sức sưởi ấm lòng người và soi sáng con đường phát triển của một thành phố, của một đất nước đang đi lên từ ký ức gian lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nữ Anh Hùng Hồ Thị Kim Thanh – Ngọn Lửa Âm Thầm Sáng Mãi Trong Lòng Dân | Câu chuyện thời hoa lửa