Nữ anh hùng huyền thoại vùng đất đỏ
Nữ anh hùng huyền thoại vùng đất đỏ
Nữ anh hùng huyền thoại vùng đất đỏ.
Võ Thị Sáu sinh ra tại vùng quê Đất Đỏ (nay thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu).
Tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, chị nổi tiếng với những trận đánh bằng
lựu đạn đầy mưu trí và quả cảm. Năm 1950, chị bị giặc Pháp bắt, trải qua
những đòn tra tấn dã man nhưng vẫn không hé răng khai nửa lời. Mờ sáng
ngày 23 tháng 1 năm 1952, thực dân Pháp đưa chị ra bãi dương Hàng Keo tại
Côn Đảo để xử bắn.
Câu chuyện về những giây phút cuối cùng của chị Sáu đã trở thành một biểu
tượng bất tử của lòng yêu nước. Khi bị dẫn ra pháp trường, chị Sáu không hề
run sợ mà vẫn hiên ngang, ung dung bước đi. Cố đạo hối hả chạy theo xin rửa
tội cho chị: “Bây giờ cha rửa tội cho con”. Chị gạt đi và đáp lại đanh thép: “Tôi
không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành quyết tôi đây mới là có tội”.
Đứng trước mũi súng của kẻ thù, người con gái Đất Đỏ bắt đầu cất cao tiếng
hát. Chị hát bài Tiến quân ca với giọng điệu hào hùng, trong trẻo. Tiếng súng
nổ chát chúa vang lên, chị ngã xuống khi bài hát còn dang dở, máu thấm đỏ
bãi cát Côn Đảo. Năm ấy, chị vừa bước sang tuổi 19. Huyền thoại kể lại rằng,
ngay tại nơi chị ngã xuống, có một cây lê-ki-ma (quả trứng gà) vẫn kiên cường
nở hoa bất chấp sương gió của biển đảo mặn chát.
Đọc lại câu chuyện về người nữ anh hùng Võ Thị Sáu, trái tim em không khỏi
bồi hồi, xúc động và trào dâng một niềm khâm phục mãnh liệt. Chị ngã xuống
khi mới 19 tuổi – cái tuổi trăng tròn đẹp nhất của đời người, cái tuổi mà lẽ ra
chị phải được cắp sách đến trường, được sống trong vòng tay yêu thương
của gia đình. Thế nhưng, người con gái mang vóc dáng nhỏ bé ấy lại chọn cho
mình một con đường lớn lao: xả thân vì nền độc lập của nước nhà.
Hình ảnh chị Sáu kiên quyết từ chối chiếc khăn bịt mắt ở pháp trường đã ám
ảnh em sâu sắc. Đôi mắt ấy không chỉ nhìn thấy bầu trời Côn Đảo lúc rạng
đông, mà còn mang theo khát vọng cháy bỏng về một Việt Nam hòa bình, tự
do. Đứng trước cái chết, chị không chọn sự khuất phục hay sợ hãi, mà dùng
tiếng hát Tiến quân ca để biến pháp trường của giặc thành khúc tráng ca của
người chiến thắng.
Là một học sinh THPT đang sống trong những tháng ngày hòa bình, em thấu
hiểu sâu sắc rằng bầu trời tự do, chỗ ngồi bình yên trên lớp học ngày hôm nay
đã được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ cha anh đi trước,
trong đó có giọt máu đỏ tươi của chị Võ Thị Sáu. Tấm gương của chị chính là
ngọn lửa thiêng soi sáng nhận thức của tuổi trẻ chúng em hôm nay. Những
khó khăn trong học tập hay áp lực của cuộc sống bỗng trở nên vô cùng nhỏ
bé trước sự hy sinh vĩ đại ấy. Tự hứa với lòng mình, em sẽ không ngừng nỗ
lực học tập, rèn luyện đạo đức và trí tuệ, sống một cuộc đời thật ý nghĩa, hoài
bão để viết tiếp giấc mơ kiến thiết đất nước mà chị Sáu và thế hệ cha ông vẫn
còn đang dang dở. Cây lê-ki-ma vẫn nở hoa trên đất Côn Đảo, và tinh thần yêu
nước của chị Võ Thị Sáu sẽ mãi mãi nở hoa rực rỡ trong trái tim của thế hệ
thanh niên Việt Nam.


