Nữ Anh hùng Lao động Võ Thị Hồng: Đóa sen kiên cường thắp sáng đất phèn Đồng Tháp Mười
Tìm về xã Tuyên Bình, thị xã Kiến Tường, hỏi thăm nhà chị Bảy Hồng không khó. Chỉ cần nhắc đến cái tên ấy, người dân nơi đây ai nấy đều nở nụ cười, thậm chí có người còn nhiệt tình dẫn lối. Ngôi nhà nhỏ nằm bình yên bên bờ kênh, và ở đó, người nữ Anh hùng Lao động đầu tiên của Đồng bằng sông Cửu Long – chị Võ Thị Hồng – đón chúng tôi bằng một sự giản dị đến nao lòng. Trong tà áo bà ba mộc mạc, chiếc nón lá đội đầu và gương mặt mang nét duyên mặn mà từ thuở thiếu thời, thật khó để hình dung người phụ nữ với giọng nói nhỏ nhẹ, chân tình này đã từng làm nên những kỳ tích chấn động vào năm 1986. Khi ấy, ở tuổi 36, chị đã được Nhà nước vinh danh Anh hùng Lao động vì những cống hiến đặc biệt xuất sắc trong công cuộc chinh phục vùng đất Đồng Tháp Mười hoang hóa.
Ông Hà Văn Nứa, nguyên Phó Bí thư Huyện ủy Mộc Hóa, từng bồi hồi nhớ lại: "Trước giải phóng, cô Hồng không chỉ là nữ giao liên dũng cảm khiến đồng đội nể trọng, mà còn là đóa hoa duyên dáng làm xao xuyến bao trái tim những chàng trai giải phóng quân". Nhưng vẻ dịu dàng ấy chỉ là một nửa cuộc đời chị. Sau những ngày khói lửa, đối mặt với thiên tai, lũ lụt và cái đói nghèo bủa vây, chị Bảy đã chọn cách dấn thân. Trên đôi bàn chân nhuốm màu phèn đỏ và đôi tay chai sạn, chị đã biến hơn 35 ha đất hoang – nơi vốn chỉ có cỏ dại, năn lác và bom mìn sót lại – trở thành những cánh đồng lúa xanh mướt. Điều đáng quý nhất là khi mảnh đất đã thành hình, chị đã chẳng ngần ngại trao lại tất cả cho tập đoàn sản xuất để chia cho những người nông dân không tấc đất cắm dùi. Chị là người tiên phong dám phá bỏ lối mòn "một vụ lúa mùa" để mạnh dạn thử nghiệm hai vụ, ba vụ trên nền đất phèn chua chát. Hình ảnh người phụ nữ duy nhất ở Long An thời ấy tự tay cầm lái máy cày giữa đồng sâu đã trở thành một biểu tượng của sự phá cách và bản lĩnh.
Nhớ lại những ngày đầu, chị kể bằng nụ cười hồn hậu: "Ngày đó, tôi đào kênh xả phèn, làm lúa hai vụ, ông ngoại mắng tôi làm chuyện 'thay trời'. Ai dè thay trời thiệt!". Không chỉ thay đổi diện mạo vùng đất, chị còn làm thay đổi tư duy của cả một vùng quê. Tại Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn quốc năm 1986, bên cạnh những tên tuổi lớn như anh hùng Hồ Giáo hay giáo sư Võ Tòng Xuân, cô gái "hai lúa" miền Tây với báo cáo thành tích chân thực đã khiến cả hội trường phải nghiêng mình thán phục.
Cuộc đời chị Bảy Hồng là một bản tình ca về sự sẻ chia. Dù đi qua thanh xuân và sống cuộc đời đơn độc, nhưng chị chưa bao giờ lẻ loi. Chị tìm thấy hạnh phúc trong vòng tay của cộng đồng, trong những bếp ăn từ thiện, trong phong trào nuôi heo đất hỗ trợ hội viên nghèo, và trong những chuyến gạo nghĩa tình gửi đến bệnh nhân tại bệnh viện đa khoa Mộc Hóa. Sư cô Như Liên tại chùa Tường Vân từng ví von: nếu cuộc đời là bóng đêm, thì chị Bảy chính là người đã thắp lên những ngọn lửa nhiệt thành, sưởi ấm bao phận người kém may mắn.
Đối với chị Bảy Hồng, chân lý cuộc đời giản đơn như chính hơi thở: sống là để lao động, và hạnh phúc là được cống hiến. Thời gian có thể làm mờ đi những vết tích của thời khẩn hoang, nhưng tấm gương người nữ Anh hùng trên vùng đất Đồng Tháp Mười thì vẫn mãi vẹn nguyên sức sống. Chị – một người phụ nữ nhỏ bé – đã viết nên bài ca lớn lao về tình yêu đất, yêu người, để lại trong lòng mỗi chúng ta một dư vị đẹp đẽ về cái gọi là "sống đẹp".


