Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

: NỮ ANH HÙNG LÊ THỊ HỒNG GẤM – ĐÓA HOA THÉP CỦA VÙNG ĐẤT LONG

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, Long An là vùng đệm chiến lược, là "cửa ngõ" quan trọng hướng về Sài Gòn. Nơi đây từng là túi bom, là vùng "vành đai trắng" nơi kẻ thù dùng mọi thủ đoạn tàn khốc nhất để ngăn chặn sự chi viện của ta. Giữa mảnh đất bom cày đạn xới ấy, cái tên Lê Thị Hồng Gấm đã mọc lên như một đóa hoa thép, rực rỡ và can trường, khiến kẻ thù phải khiếp sợ ngay cả khi chị đã ngã xuống.

Hải Phòng30/03/2026Ban thường vụ Đoàn phường Tứ Minh (Ban thường vụ Đoàn phường Tứ Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, Long An là vùng đệm chiến lược, là "cửa ngõ" quan trọng hướng về Sài Gòn. Nơi đây từng là túi bom, là vùng "vành đai trắng" nơi kẻ thù dùng mọi thủ đoạn tàn khốc nhất để ngăn chặn sự chi viện của ta. Giữa mảnh đất bom cày đạn xới ấy, cái tên Lê Thị Hồng Gấm đã mọc lên như một đóa hoa thép, rực rỡ và can trường, khiến kẻ thù phải khiếp sợ ngay cả khi chị đã ngã xuống.

Lê Thị Hồng Gấm sinh năm 1951 tại xã Mỹ Hạnh, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An – một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước, ngay từ khi còn nhỏ, chị đã chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh. Những nỗi đau mất mát của gia đình và xóm giềng đã hun đúc trong chị một ý chí sắt đá: phải cầm súng bảo vệ quê hương.

Năm 16 tuổi, chị đã tham gia làm giao liên, du kích mật. Với sự thông minh, nhanh nhẹn và lòng dũng cảm, chị luôn hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ đưa thư, dẫn đường cho cán bộ và vận chuyển lương thực, vũ khí. Đến năm 18 tuổi, chị chính thức trở thành một chiến sĩ của lực lượng vũ trang huyện Đức Hòa.

Sáng ngày 19/4/1970 đã trở thành một dấu mốc bất tử trong lịch sử kháng chiến của quân dân Long An. Hôm ấy, chị Lê Thị Hồng Gấm cùng hai đồng đội nữ đang thực hiện nhiệm vụ vận chuyển thuốc men và lương thực từ vùng địch hậu về căn cứ.

Khi đang băng qua một cánh đồng trống tại xã Mỹ Hạnh, tổ công tác của các chị bị máy bay trực thăng của Mỹ phát hiện. Để bảo vệ đồng đội và số hàng quân nhu quý giá, chị Hồng Gấm đã đưa ra quyết định táo bạo và đầy lòng tự trọng: Một mình chị ở lại thu hút hỏa lực địch, tạo điều kiện cho hai đồng đội rút lui an toàn.

Giữa cánh đồng không một gốc cây, không một bờ mương che chắn, người con gái 19 tuổi ấy chỉ với một khẩu súng bộ binh đã dũng cảm đối đầu với 3 chiếc máy bay trực thăng vũ trang HU-1A hiện đại của Mỹ. Quân địch phát hiện thấy chỉ có một người, chúng điên cuồng quần đảo, bắn xối xả đạn đại liên và phóng tên lửa xuống chỗ chị.

Chị Hồng Gấm không hề nao núng. Chị vận dụng kỹ thuật lăn lộn, bò tót điêu luyện trên mặt đất để tránh đạn, rồi bất ngờ quỳ bắn trả. Chị hiểu rằng mỗi viên đạn của mình đều phải đổi bằng máu, nên chị chờ máy bay địch sà xuống thấp mới bóp cò.

Kỳ tích đã xảy ra: Bằng những phát súng chính xác, chị đã bắn rơi tại chỗ một chiếc máy bay trực thăng. Hai chiếc còn lại lồng lộn vì tức giận và sợ hãi, chúng thay nhau xối bom đạn xuống vị trí của chị. Chị bị thương nặng ở chân, rồi ở ngực, máu thấm đỏ chiếc áo bà ba đen. Dù đau đớn tột cùng, chị vẫn không ngừng nổ súng. Khi không còn đủ sức để đứng lên, chị nằm ngửa, dùng đôi tay đầy máu để tiếp tục bắn trả quân thù cho đến viên đạn cuối cùng.

Khi thấy chị không còn bắn trả, hai chiếc trực thăng còn lại hạ thấp dần để bắt sống. Chúng muốn mang người con gái dũng cảm này về để khai thác và phô trương chiến tích. Nhưng chúng đã lầm.

Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, khi biết mình không thể thoát khỏi tay giặc, Lê Thị Hồng Gấm đã làm một hành động khiến quân thù phải bàng hoàng: Chị dùng hết sức tàn để đập nát khẩu súng của mình vào một gốc cây già. Với người chiến sĩ, khẩu súng là người bạn, là linh hồn; chị thà phá hủy nó chứ nhất quyết không để vũ khí của mình rơi vào tay kẻ thù để chúng dùng nó giết hại đồng bào.

Chị ngã xuống giữa cánh đồng quê hương khi mới tròn 19 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Quân Mỹ đáp xuống, đứng trước thi thể của một thiếu nữ mảnh mai đã quật ngã "pháo đài bay" của chúng, những tên lính viễn chinh sừng sỏ cũng phải nghiêng mình trước một ý chí sắt đá không thể khuất phục.

Sự hy sinh anh dũng của Lê Thị Hồng Gấm đã tạo nên một làn sóng thi đua giết giặc lập công mạnh mẽ khắp chiến trường Nam Bộ. Tên chị trở thành một biểu tượng, một lời thề ra trận của thanh niên Long An và cả nước.

Năm 1971, chị vinh dự được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhạc sĩ Phạm Tuyên đã xúc động viết nên bài thơ phổ nhạc nổi tiếng "Bài ca Lê Thị Hồng Gấm" với những ca từ đi vào lòng người:

"Trên quê hương ta có bao nhiêu người con gái
Trẻ măng như tơ nhưng rất đỗi anh hùng..."

Hình ảnh chị Hồng Gấm với mái tóc dài, chiếc khăn rằn Nam Bộ và khẩu súng trên vai đã trở thành một biểu tượng văn hóa và lịch sử. Nhiều ngôi trường, con đường và những chi đoàn thanh niên trên khắp cả nước đã mang tên chị như một sự tri ân vĩnh cửu.

Câu chuyện về Lê Thị Hồng Gấm nhắc nhở chúng ta rằng: Sức mạnh của con người không nằm ở vũ khí hiện đại mà nằm ở lòng yêu nước và ý chí tự do. Chị là đại diện tiêu biểu cho người phụ nữ miền Nam "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh", là đóa hoa đẹp nhất nảy mầm từ mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc".

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, cánh đồng Mỹ Hạnh năm xưa nay đã xanh ngắt màu lúa hòa bình. Nhưng mỗi khi nhắc đến "Thời hoa lửa", cái tên Lê Thị Hồng Gấm vẫn mãi là một nén tâm nhang rực cháy, nhắc nhở thế hệ hôm nay về một người con gái đã sống và chết như một huyền thoại, để đất nước mãi mãi xanh tươi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn