Nữ Anh hùng Lê Thị Hồng Gấm – "Đóa sen đỏ trong lửa đạn"-Nữ kiện tướng đánh mìn
Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao thế hệ. Trong bản anh hùng ca vĩ đại đó, có những người con đã sống, chiến đấu và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn và sự ngưỡng mộ sâu sắc. Một trong những tấm gương tiêu biểu ấy là nữ anh hùng Lê Thị Hồng Gấm (1951 - 1970), người con của mảnh đất Long Hưng, Châu Thành, Tiền Giang. Cuộc đời tuy ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn 19 năm, nhưng chị đã sống một cuộc đời đầy ý nghĩa, cống hiế
Câu chuyện Hoa lửa được mở đầu bằng việc kể về cuộc đời chiến đấu kiên cường của Lê Thị Hồng Gấm – một người phụ nữ trẻ tuổi nhưng mang trong mình tinh thần yêu nước nồng nàn và ý chí bất khuất. Trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, chị không quản ngại hiểm nguy, sẵn sàng hy sinh tuổi xuân, hạnh phúc cá nhân để cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Hình ảnh “hoa lửa” vừa mong manh vừa rực cháy đã trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp tâm hồn, lòng dũng cảm và đức hy sinh cao cả của người con Việt Nam.
Bước ngoặt cuộc đời chị xảy ra vào tháng 12 năm 1967, khi mới 16 tuổi, Lê Thị Hồng Gấm tham gia cách mạng, làm giao liên xã. Đây là công việc vô cùng khó khăn, nguy hiểm; bởi vì xã Long Hưng nằm gần kề với căn cứ Đồng Tâm của sư đoàn 9 Mỹ, địch thường xuyên đánh phá ác liệt. Năm 1968, địch tăng cường lực lượng, điên cuồng phản kích nhằm đẩy quân giải phóng và du kích ra khỏi địa . Tình hình trở nên căng thẳng tuy vậy vị nữ anh hùng ấy vẫn dũng cảm bám chặt địạ bàn và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Bất kể bom pháo và địch càn quét hay phục kích, hàng ngày, chị như con thuyền chuyển công văn, chỉ thị đến các nơi tuyệt đối an toàn. Có lúc cao điểm Hồng Gấm phải đi từ 7 đến 10 chuyến giao liên. Nhiều khi gặp địch kiểm soát gắt gao, Hồng Gấm buột phải giả dạng dân thường với sự bình tĩnh, mưu trí vượt qua.
Từ tháng 12-1967 tới 5-1968, Hồng Gấm làm giao liên cho xã, địa bàn hoạt động hẹp lại phải qua khu căn cứ và vành đai của địch nên rất gian khổ và nguy hiểm. Cuối năm 1968 tổ còn lại chỉ duy nhất một mình chị, có ngày phải chuyển tới 7 công văn nhưng chị vẫn cố gắng để hoàn thành.Tháng 12-1968, Hồng Gấm được cấp trên chỉ định làm Xã đội phó xã Long Hưng.
Tháng 8-1969, Lê Thị Hồng Gấm được cấp trên điều về làm Trung đội phó du kích vành đai liên xã Bình Đức cận Mỹ Tho. Trong quá trình chiến đấu tại đây, chị Lê Thị Hồng Gấm đã cùng du kích xã đánh 49 trận, tiêu diệt và làm bị thương 217 lính địch (trong đó có 22 lính Mỹ) bắn rơi 1 máy bay, thu 4 súng. Ở cương vị mới, Hồng Gấm đã phối hợp với các Xã đội, Xã đoàn xây dựng 5 Trung đội dân quân tự vệ, 5 tổ du kích xã của các xã thuộc Mặt trận vành đai diệt Mỹ - Bình Đức. Tính đến tháng 3-1970, Hồng Gấm cùng đồng đội trực tiếp chiến đấu trên 10 trận, diệt 63 lính địch, bắn rơi 11 máy bay.
Nhưng tuổi xuân của chị đã mãi mãi dừng lại vào ngày 18-04-1970 . Câu chuyện được kể lại bởi sự tiếc thương của đồng đội : “Hôm đó là ngày chuẩn bị cho trận đánh đêm, chị cùng 2 nữ du kích đi mua thức ăn trữ cho Trung đội. Khi đến giữa cánh đồng (cách căn cứ Bình Đức 500 mét) bị máy bay địch phát hiện. Hai chiếc máy bay lên thẳng HU1A sà xuống rất thấp định bắt sống.Trong tình thế nguy hiểm, chị Gấm ra lệnh: “Tôi có thể chạy thoát được nhưng nguy hiểm cho hai chị, nếu cả ba cùng ở lại chiến đấu thì không đủ vũ khí. Tôi ở lại chiến đấu, thu hút hỏa lực, còn hai chị chạy thoát ngay đi”. Nói xong, 2 nữ du kích chạy vào vườn, còn một mình với khẩu súng AR 15, chị chiến đấu với địch. Hai chiếc trực thăng HU1A xả đạn bắn uy hiếp, quần thảo trên đầu kêu gọi đầu hàng, chị bình tĩnh nhắm thẳng trực thăng nhả đạn, một chiếc cháy rơi tại chỗ.
Sau một hồi chiến đấu, Hồng Gấm bắn rơi một máy bay trực thăng, chiếc còn lại nã đạn dữ dội về nơi người nữ du kích kiên cường đang ẩn nấp và bay ra xa gọi thêm máy bay đến đỗ quân bao vây, chị bắn hạ thêm 3 tên địch. Mặc dù quân địch rất đông và bản thân bị thương nặng, máu tuôn xối xả, chị vẫn tỳ vai, quỳ gối chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. song Hồng Gấm không nao núng, dựa vào bờ ruộng đánh bật các đợt xung phong của bọn chúng, tiêu diệt thêm một số lính địch. Cuối cùng khẩu súng của Hồng Gấm hết đạn.Quyết không để vũ khí lọt vào tay địch, Hồng Gấm gắng sức đập gãy khẩu súng carbine. Một loạt đạn từ phía địch vang lên Hồng Gấm đã anh dũng hy sinh.”
Nữ anh hùng Lê Thị Hồng Gấm trong trận chiến cuối cùng khi chị mới 19 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người con gái. “Mười chín tuổi đời con gái, phơi phới như mùa xuân”nhưng giữa cái mong manh của tuổi trẻ ấy lại bừng lên một hào khí anh hùng mạnh mẽ chị ngã xuống “tự nhiên như tự nhiên lao vào cuộc chiến đấu”, không do dự, không sợ hãi, sẵn sàng đối diện với kẻ thù để bảo vệ Tổ quốc. Cái chết của chị không bi lụy mà trở nên cao đẹp, thanh thản, bởi đó là sự hy sinh tự nguyện vì lý tưởng lớn lao. Hào khí của Lê Thị Hồng Gấm không chỉ dừng lại ở khoảnh khắc chiến đấu mà còn “thấm vào mùa xuân quê hương”, trở thành ký ức thiêng liêng, sống mãi trong lòng nhân dân. Mỗi độ xuân về, hình ảnh cô gái 19 tuổi vừa đũng mãnh mà hiền dịu lại được nhắc nhớ như một biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và vẻ đẹp cao quý của người phụ nữ Việt Nam.Ngày 20 tháng 9 năm 1971, Lê Thị Hồng Gấm được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam truy tặng Huân chương Quân công giải phóng hạng ba, cùng với danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Nguồn:
https://baotanglichsu.vn/vi/Articles/3098/15227/le-thi-hong-gam-nguoi-nu-anh-hung-thoi-djai-ho-chi-minh.html
https://www.youtube.com/watch?v=LYdl8oaPJk4


