NỮ ANH HÙNG LÊ THỊ LỆ CHI – NGƯỜI ĐÃ CHỌN SỰ HI SINH, KHÔNG CHỌN PHẢN BỘI ĐỒNG ĐỘI
Ysĩ Lê Thị Lệ Chi (1941–1972), quê Hòa Định, Chợ Gạo, Tiền Giang, là Phó Ban Dân y kiêm Trưởng Bệnh xá Dân y huyện Chợ Gạo.
Ngày 16/4/1972, trong một trận càn, chị cùng y tá Lê Thị Ngọc Tiến bị địch phát hiện và bắt giữ. Biết hai chị là cán bộ y tế, quân địch tìm cách ép khai nơi che giấu thương binh.
Suốt nhiều giờ, hai người phụ nữ phải chịu những trận đòn roi, dìm nước, đe dọa, làm nhục và nhiều hình thức tra tấn tàn bạo. Chúng tìm mọi cách đánh gục cả thể xác lẫn tinh thần, buộc hai chị phải tiết lộ nơi đồng đội đang ẩn náu.
Nhưng hai chị vẫn một mực giữ im lặng.
Đến cuối cùng, kẻ địch tiếp tục dùng những thủ đoạn man rợ để uy hiếp. Chị Lê Thị Ngọc Tiến hy sinh trước mắt chị Lệ Chi. Trong giây phút cuối cùng, người nữ y tá trẻ vẫn giữ trọn khí tiết, nhắn nhủ người chị của mình phải kiên cường.
Đứng trước sự hi sinh , Lê Thị Lệ Chi không khuất phục.
Chị đã hy sinh, nhưng đổi lại, 18 thương binh được bảo vệ an toàn.
Hai người phụ nữ ấy đã lấy chính sự hi sinh của mình để giữ bí mật cho đồng đội.
Ngày 23/5/2005, Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Lê Thị Lệ Chi và liệt sĩ Lê Thị Ngọc Tiến.
31 tuổi – một cuộc đời còn quá trẻ.
Nhưng trước quân thù, người nữ y sĩ ấy đã chứng minh một điều:
Có thể khuất phục thân xác, nhưng không thể khuất phục được khí tiết của người chiến sĩ.



