Anh hùng Lực lượng vũ trang

NỮ ANH HÙNG LÊ THỊ NGỌC TIẾN – NGƯỜI NỮ Y TÁ GIỮ TRỌN KHÍ TIẾT

Ngày 16/4/1972, khi quân địch càn qua khu vực căn cứ, chị Tiến cùng nữ đồng chí Lê Thị Lệ Chi bị phát hiện tại một hầm bí mật. Hai chị bị bắt và bị tra tấn nhằm buộc khai báo về nơi cất giấu, bảo vệ thương binh và cơ sở cách mạng. Theo các tư liệu được Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam và Báo Đồng Tháp lưu giữ, chị Tiến đã bị sát hại bằng một hành động tra tấn cực kỳ man rợ. Dù chịu đau đớn, chị vẫn không khuất phục và không khai báo.

Tây Ninh14/08/2026Xã Ba Tô (Đoàn xã Ba Tô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Thị Ngọc Tiến sinh năm 1952, lớn lên tại vùng đất Đồng Tháp – Tiền Giang, nơi phong trào cách mạng đã có truyền thống lâu đời.

Tuổi thơ và tuổi trẻ của chị diễn ra trong những năm chiến tranh.

Khi nhiều cô gái cùng tuổi còn đang sống trong vòng tay gia đình, Ngọc Tiến đã lựa chọn con đường tham gia cách mạng.

Năm 1968, khi mới 16 tuổi, chị bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng. Đó là một độ tuổi rất trẻ.

Nhưng chiến tranh không cho những người trẻ tuổi nhiều thời gian để trưởng thành trong bình yên.

Đầu năm 1969, chị được phân công về công tác tại đơn vị quân y thuộc Bệnh xá 2 ở Chợ Gạo.

Từ đây, cuộc đời chị gắn với những người thương binh.

Công việc của một nữ y tá quân y giữa chiến trường không đơn giản là băng bó vết thương.

Có những thương binh đến trong tình trạng rất nặng.

Có người bị thương bởi bom pháo.

Có người bị thương trong những trận càn.

Có người mất máu nhiều.

Có người chỉ còn một cơ hội mong manh để sống.

Những người làm công tác quân y phải làm việc trong điều kiện thiếu thuốc men, thiếu dụng cụ và luôn phải đề phòng máy bay, pháo kích hoặc các cuộc càn quét.

Trạm quân y có thể phải di chuyển.

Hầm trú ẩn phải được ngụy trang.

Thương binh phải được giấu kín.

Mỗi khi địch tiến gần, việc bảo vệ thương binh trở thành nhiệm vụ sống còn.

Ngọc Tiến đã làm công việc ấy trong những năm tháng khốc liệt.

Theo các tư liệu lịch sử, tại khu vực Chợ Gạo, lực lượng quân y đã tổ chức những trạm nuôi dưỡng và cứu chữa thương binh trong điều kiện hết sức khó khăn. Có thời điểm hàng chục thương binh nặng được đưa về các trạm để chăm sóc.

Đối với Ngọc Tiến, những thương binh ấy không chỉ là bệnh nhân.

Họ là đồng đội.

Là những người đã chiến đấu ngoài mặt trận.

Và khi họ bị thương, nhiệm vụ của người nữ y tá là cứu chữa, chăm sóc và bảo vệ họ.

Năm 1972, chiến tranh ngày càng ác liệt.

Ngày 16 tháng 4 năm ấy, một cuộc càn quét diễn ra tại khu vực căn cứ.

Ngọc Tiến và nữ đồng chí Lê Thị Lệ Chi đang ở trong một hầm bí mật thì bị phát hiện.

Địch dùng hỏa lực làm sập nắp hầm rồi bắt hai chị.

Chúng biết nơi đây có cơ sở quân y và có thương binh nên tìm cách khai thác thông tin.

Hai người phụ nữ bị đánh đập và tra khảo.

Nhưng điều chúng muốn biết không được nói ra.

Ngọc Tiến hiểu rằng nếu mình khai báo, những người thương binh đang được che giấu có thể bị phát hiện.

Những cán bộ, chiến sĩ đang hoạt động trong vùng có thể bị bắt.

Cơ sở quân y có thể bị phá.

Vì vậy, chị chọn cách im lặng.

Sự im lặng ấy không phải là sự bất lực.

Đó là một sự lựa chọn.

Một lựa chọn mà chị hiểu có thể phải trả giá bằng mạng sống.

Những kẻ bắt giữ đã tìm cách dùng sự tàn bạo để khuất phục chị.

Các nguồn tư liệu ghi lại rằng chúng đã thực hiện một hành động tra tấn vô cùng man rợ đối với Ngọc Tiến nhằm uy hiếp tinh thần người đồng đội Lê Thị Lệ Chi.

Nhưng kế hoạch ấy không thành công.

Chị Tiến vẫn không khuất phục.

Sau khi chịu sự tra tấn, chị đã cố gắng vùng dậy và kêu lên trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Rồi chị ngã xuống.

Lê Thị Ngọc Tiến hy sinh ngày 16/4/1972.

Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Người nữ y tá từng chăm sóc thương binh giờ trở thành người được đồng đội và nhân dân phải tiễn đưa.

Nhưng câu chuyện chưa kết thúc ở đó.

Nữ đồng chí Lê Thị Lệ Chi cũng bị tra tấn nhằm buộc khai báo.

Nhưng chị tiếp tục giữ vững khí tiết.

Cuối cùng, cả hai nữ chiến sĩ quân y đều hy sinh.

Theo Báo Đồng Tháp, sự hy sinh của hai chị đã góp phần bảo vệ an toàn cho 18 thương binh đang được chăm sóc.

Đó là một chi tiết khiến câu chuyện về hai nữ anh hùng trở nên đặc biệt.

Họ không chỉ hy sinh cho một lý tưởng trừu tượng.

Họ hy sinh để bảo vệ những con người cụ thể đang nằm trên giường bệnh, những người không còn khả năng tự bảo vệ mình.

Sau khi hai chị hy sinh, nhân dân địa phương vô cùng thương tiếc.

Nơi hai nữ chiến sĩ ngã xuống trở thành nơi người dân tưởng niệm.

Nhiều năm sau, câu chuyện về hai người nữ y tá vẫn được lưu truyền.

Năm 2005, Nhà nước truy tặng Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Lê Thị Ngọc Tiến và Lê Thị Lệ Chi.

Những kỷ vật của Ngọc Tiến cũng được lưu giữ.

Một trong số đó là chiếc cặp tóc ba lá mà mẹ mua cho chị năm 1967.

Theo Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam, chiếc cặp tóc vẫn ở trên mái tóc chị khi chị hy sinh. Sau khi gia đình cải táng, mẹ chị giữ lại kỷ vật ấy và sau này trao tặng cho Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam.

Một vật nhỏ bé.

Một chiếc cặp tóc.

Nhưng nó chứa đựng cả một câu chuyện về một cô gái trẻ đã sống trong thời chiến.

Nếu chỉ nhìn vào chiếc cặp tóc, người ta có thể nghĩ đến một cô gái bình thường.

Một người con gái thích làm đẹp.

Một người mẹ mua cho con mình một món đồ nhỏ.

Nhưng cô gái ấy sau đó đã trở thành một nữ y tá quân y.

Chị đã sống giữa những thương binh, giữa những căn hầm và giữa bom đạn.

Và cuối cùng, chị hy sinh khi mới ở tuổi đôi mươi.

Chính những kỷ vật bình dị ấy khiến câu chuyện lịch sử trở nên gần gũi hơn.

Đằng sau danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân là một con người bằng xương bằng thịt.

Có gia đình.

Có người mẹ.

Có những người thân chờ đợi.

Có những ước mơ chưa kịp thực hiện.

Có một tuổi trẻ chưa kịp đi qua.

Và có những người thương binh mà chị đã hết lòng chăm sóc.

Ngày nay, tại địa phương, bia tưởng niệm hai nữ Anh hùng LLVTND Lê Thị Ngọc Tiến và Lê Thị Lệ Chi trở thành một địa chỉ giáo dục truyền thống.

Các cán bộ y tế địa phương vẫn đến dâng hương tưởng niệm hai nữ đồng chí.

Điều đó cũng mang một ý nghĩa đặc biệt.

Bởi hai người phụ nữ ấy từng là những người làm công tác quân y.

Họ đã dành tuổi trẻ để chăm sóc người bị thương.

Và cuối cùng, chính họ trở thành những người hy sinh.

Câu chuyện về Lê Thị Ngọc Tiến vì thế không chỉ thuộc về lịch sử quân sự.

Đó còn là câu chuyện về y đức trong chiến tranh.

Khi người bệnh là thương binh.

Khi bệnh viện là một căn hầm giữa vùng căn cứ.

Khi thuốc men thiếu thốn.

Khi máy bay và quân địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Nhưng người nữ y tá vẫn ở lại.

Chăm sóc người bị thương.

Bảo vệ họ.

Và khi bị bắt, chị vẫn không tiết lộ nơi họ đang được che chở.

Đó là một lựa chọn đầy đau đớn nhưng cũng đầy khí phách.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.

Chiến tranh đã kết thúc.

Những căn hầm năm xưa đã trở thành dấu tích lịch sử.

Những thương binh mà chị từng chăm sóc đã có thể trở về với cuộc sống.

Nhưng Lê Thị Ngọc Tiến thì không trở về.

Chị đã nằm lại ở tuổi đôi mươi.

Một cô gái trẻ đã biến tuổi thanh xuân của mình thành sự hy sinh cho đồng đội.

Và chính vì vậy, tên tuổi của chị vẫn còn được nhắc lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NỮ ANH HÙNG LÊ THỊ NGỌC TIẾN – NGƯỜI NỮ Y TÁ GIỮ TRỌN KHÍ TIẾT | Câu chuyện thời hoa lửa