NỮ ANH HÙNG LIỆT SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM – BẢN TÌNH CA TRONG BÃO CÁT
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi được coi là một trong những "tọa độ chết" khốc liệt nhất miền Trung, nơi bom đạn kẻ thù cày xới mỗi ngày. Giữa rừng núi gian lao và mịt mùng khói lửa ấy, tấm gương hy sinh lẫm liệt của Nữ bác sĩ, Anh hùng Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm đã trở thành biểu tượng bất tử cho tâm hồn trong sáng, lý tưởng sống cao đẹp và lòng dũng cảm của thế hệ trí thức trẻ Việt Nam.
Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức giàu truyền thống. Cha chị là bác sĩ Đặng Ngọc Khuê, còn mẹ là dược sĩ Doãn Ngọc Trâm. Sinh ra và lớn lên ở Thủ đô, Thùy Trâm sớm bộc lộ năng khiếu văn học, trái tim nhân hậu và tinh thần yêu nước nồng nàn. Năm 1966, sau khi tốt nghiệp xuất sắc Đại học Y Hà Nội, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chị xung phong vào chiến trường miền Nam gian khổ, vượt qua hàng nghìn kilômét đường Trường Sơn để đến với mảnh đất Quảng Ngãi rực lửa.
Chị được giao nhiệm vụ làm Bệnh xá trưởng Bệnh xá huyện Đức Phổ – một bệnh xá dã chiến nằm sâu trong lòng núi rừng, nơi chuyên tiếp nhận và điều trị cho hàng trăm thương bệnh binh từ các trận đánh ác liệt. Trong điều kiện thiếu thốn vô vàn về y tế, thiếu thuốc mê, dụng cụ phẫu thuật thô sơ và luôn bị máy bay địch soi mói bắn phá, bác sĩ Thùy Trâm vẫn kiên cường bám trụ. Chị vừa là người chỉ huy, vừa trực tiếp phẫu thuật giành giật sự sống cho từng chiến sĩ, đồng thời là người chị, người mẹ hiền tinh thần ân cần chăm sóc, an ủi các thương binh.
Không chỉ tận tụy với công việc chuyên môn, Đặng Thùy Trâm còn gửi gắm những tâm tư, nỗi niềm nhớ thương gia đình và niềm tin bất diệt vào ngày chiến thắng qua những trang nhật ký cá nhân. Những dòng chữ chị viết giữa hai đợt phẫu thuật hay trong những đêm trực dưới ánh đèn dầu leo lét đã khắc họa một tâm hồn nhạy cảm nhưng có lý tưởng vô cùng sắt đá: "Đời phải trải qua bão táp nhưng không được cúi đầu trước bão táp".
Những năm 1969 – 1970, quân Mỹ liên tục mở các đợt càn quét lớn nhằm triệt hạ các cơ sở y tế và căn cứ kháng chiến của ta tại Đức Phổ. Chiều ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một đợt phục kích bất ngờ của càn quét Mỹ vào khu vực bệnh xá, để bảo vệ an toàn cho các thương binh và đồng đội kịp thời rút lui vào rừng sâu, Đặng Thùy Trâm đã dũng cảm một mình ở lại dùng súng tiểu liên bắn chặn kẻ thù.
Chị đã anh dũng hy sinh ngay bên mép rừng Đức Phổ khi mới vừa tròn 28 tuổi – độ tuổi xuân thì tràn đầy hoài bão và ước mơ.Cuốn nhật ký của chị bị một sĩ quan quân đội Mỹ thu giữ trên chiến trường. Cảm động trước tấm lòng nhân hậu và khí tiết kiên cường của người nữ bác sĩ đối phương, người sĩ quan ấy đã lưu giữ cuốn nhật ký suốt hơn 30 năm trước khi trao trả lại cho gia đình chị tại Hà Nội vào năm 2005.
Khi cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" được xuất bản, nó đã tạo nên một làn sóng lay động triệu triệu trái tim ở Việt Nam và trên toàn thế giới. Ngày 20 tháng 2 năm 2006, Chủ tịch nước đã ký quyết định truy tặng Đặng Thùy Trâm danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tấm gương và những dòng nhật ký bất tử của chị mãi mãi là ngọn đuốc soi sáng lý tưởng sống cho các thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.



