NỮ ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN THỊ NGỌC OANH: BÔNG HOA BẤT TỬ CỦA QUÊ HƯƠNG KHÁNH HÒA
NỮ ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN THỊ NGỌC OANH: BÔNG HOA BẤT TỬ CỦA QUÊ HƯƠNG KHÁNH HÒA
Sinh ra trên quê hương Khánh Hòa giàu truyền thống cách mạng, chị Nguyễn Thị Ngọc Oanh vốn là một nữ trí thức, cựu học sinh trường Collège Francaise Hàn Thuyên (Nha Trang) và sau đó trở thành một cô giáo tại trường tiểu học Trí Đức (Ninh Hòa). Trước cảnh đất nước bị giày xéo, người giáo viên mang tâm hồn lãng mạn, yêu thơ ca ấy đã gác lại bút nghiên để bước vào con đường cách mạng với tâm nguyện thiêng liêng: "đền nợ nước".
Hoạt động giữa vòng vây kẻ thù, chị thể hiện bản lĩnh phi thường khi không chỉ mưu trí che mắt địch trong vụ rải truyền đơn ngay tại ngôi trường mình giảng dạy, mà còn say mê học cách sử dụng súng ngắn, mìn hẹn giờ và thuốc nổ C4. Cuối năm 1967, nhận nhiệm vụ khẩn cấp từ Tỉnh ủy, chỉ trong vỏn vẹn hai ngày, chị đã điều nghiên và vẽ hoàn chỉnh sơ đồ bố phòng quân sự dày đặc của địch tại thị trấn Ninh Hòa, rồi dũng cảm vượt vòng vây mang tài liệu mật đến cơ sở tại Suối Ré an toàn.
Bản lĩnh và sự mưu trí của người nữ tình báo càng tỏa sáng rực rỡ vào những ngày rực lửa giáp Tết Mậu Thân 1968. Tối 28 tháng Chạp, tại nhà cơ sở cách mạng, một khung cảnh lịch sử ngoạn mục đã diễn ra: ở ngoài sân, một trung đội nghĩa quân Sài Gòn nằm la liệt trên bạt để nghe đài, cờ bạc và chửi thề om sòm; còn ngay trong buồng đóng kín cửa, chị Oanh cùng gia đình và đồng đội đang khẩn trương may ngôi sao vàng lên lá cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng khổng lồ. Chị hóm hỉnh đùa rằng thật lạ đời khi lính Sài Gòn đang nghiêm ngặt "gác cửa" cho Việt cộng may cờ, và chỉ tối mai thôi, lá cờ ấy sẽ kiêu hãnh tung bay trên nóc quận đường Ninh Hòa.
Đêm hôm sau, khi gia đình đang che giấu một chiến sĩ quân giải phóng bị thương đi lạc, tên Ân – chỉ huy trưởng cảnh sát ngụy, cùng tên cận vệ Thạnh xộc vào lục soát. Bị tên Thạnh tát nảy lửa và hằn học quát hỏi "Việt cộng đâu?", chị Oanh đanh thép mắng lại sự hèn hạ của những kẻ mang danh đàn ông mà ức hiếp phụ nữ. Khi tên ác ôn định ra tay tiếp, chị điềm tĩnh bồng đứa con thơ dại trao lại cho mẹ già rồi bước vào buồng với đôi mắt đỏ ngầu căm phẫn. Nhanh như cắt, chị kéo hộc đầu giường, rút chốt quả lựu đạn gài giấu sẵn, ném thẳng vào mặt tên chỉ huy cảnh sát và thét lớn: "Việt cộng đây!".
Tiếng nổ chát chúa kết liễu đời tên Ân ngay tại chỗ, làm bị thương ba tên khác, nhưng cũng khiến chị mang trọng thương.
Giữa ranh giới sinh tử, người nữ anh hùng không một lời rên xiết hay oán thán. Chị bình thản cảm ơn các y bác sĩ, mỉm cười chấp nhận cái chết không chút ân hận vì đã làm tròn nhiệm vụ với Tổ quốc. Gom chút tàn lực cuối cùng, chị rành rọt trăn trối:
"Oanh Anh con! Mai sau con lớn lên, con nên nhớ rằng trong người con có dòng máu cách mạng của mẹ".
Người con gái kiên trung ấy đã trút hơi thở cuối cùng, máu xương chị hòa vào lòng đất mẹ và thi hài chị phải đến tận tháng 5 năm 1995 mới được tìm thấy nhờ sự bảo vệ của cha con người giữ nhà xác bệnh viện. Cô giáo Nguyễn Thị Ngọc Oanh đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng khí phách anh hùng, những vần thơ chiến đấu và tiếng thét "Việt cộng đây!" dũng liệt của chị sẽ còn vang vọng mãi, trở thành ngọn lửa bất diệt soi sáng muôn đời thế hệ mai sau.


