Nữ anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu
Dành bao nhiêu trang giấy có lẽ cũng sẽ chưa thể nào tả hết lòng thành kính trước những thế hệ đã quyết hy sinh tất cả, với lệ và với cả máu để giành lại tự do và hạnh phúc cho đất nước. Để rồi đây chúng ta được sống trong bầu trời hòa bình mà không có cảnh nô lệ lầm than, súng đạn rền vang, bầu trời đầy khói bụi. Nhưng phải biết bao thế hệ đã hy sinh, biết bao lớp
Dành bao nhiêu trang giấy có lẽ cũng sẽ chưa thể nào tả hết lòng thành kính trước những thế hệ đã quyết hy sinh tất cả, với lệ và với cả máu để giành lại tự do và hạnh phúc cho đất nước. Để rồi đây chúng ta được sống trong bầu trời hòa bình mà không có cảnh nô lệ lầm than, súng đạn rền vang, bầu trời đầy khói bụi. Nhưng phải biết bao thế hệ đã hy sinh, biết bao lớp người đã đổ máu. Biết bao thế hệ trước đã đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, họ bỏ lại sau lưng mình những yêu thương để ra đi với lòng kiêu hãnh. Đức chiến đấu bảo vệ non sông ta. Người ra đi đâu không ngoảnh lại vì tin ở sau cánh rừng kia sẽ là chiến thắng. Và người ở sau ấy liệu là ai? Phải chăng là những người mẹ già, những người vợ trẻ, những đứa con thơ, những người cha tóc bạc phơ. Những người mẹ già, những người vợ trẻ trong thời thanh xuân đã liên tục chờ con, đợi chồng trở về chiến trường. Và họ cũng là những người cần mẫn tảo tần trong vườn để nuôi giấu những chiến sĩ cách mạng. Bao đêm dài chiến tranh nóng, người Mẹ ấy chưa thể cạnh đường, nhiều cuộc họp quan trọng ngay dưới những căn hầm bí mật trong khu vườn nhà mà chẳng thể để giọt nước mắt rơi. Phải hy sinh riêng tư và vực dậy tinh thần, bao gạo gửi chấp dãnh Mẹ mà thay bằng hình người đồng, người con ra chiến đấu lập chiến công và là chính mình. Tuổi đã cao nhưng kí ức, bao kỉ niệm của Mẹ, của Cha đã không còn rõ nét, đôi khi lại giật mình vì nghe thấy tiếng súng kết thúc cơn mình. Và những người lính ngoài chiến trường qua cơn nguy kịch trở về như thực hiện ước mơ một lần là thống nhất về người mẹ, cha già, về người vợ con nhỏ. Khi biết mình sắp không còn giữ được lời hứa quay về với gia đình... để rồi có thể kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh ác liệt, về những hi sinh lớn lao của cha ông ta ngày trước. Có lẽ những người chiến sĩ ngày ấy không nghĩ rằng mình sẽ trở thành anh hùng. Họ chỉ đơn giản là làm theo tiếng gọi của Tổ quốc, mang trong tim tình yêu quê hương đất nước. Họ chiến đấu không chỉ vì bản thân mình mà còn vì tương lai của dân tộc, vì những đứa trẻ được sống trong hòa bình, vì những mái nhà không còn tiếng bom rơi đạn nổ. Những năm tháng ấy tuy gian khổ nhưng cũng là khoảng thời gian đẹp nhất của lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết dân tộc. Những người mẹ tiễn con ra trận với đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn nở nụ cười động viên. Những người vợ trẻ âm thầm chờ đợi chồng trở về. Những đứa con thơ lớn lên trong bom đạn nhưng vẫn nuôi trong tim niềm tin vào ngày chiến thắng. Chiến tranh qua đi, đất nước được hòa bình, nhưng những kí ức về một thời hoa lửa sẽ mãi không bao giờ phai nhạt. Đó là bài học quý giá để thế hệ hôm nay biết trân trọng cuộc sống, biết yêu thương và biết sống có trách nhiệm



