NỮ ANH HÙNG LLVTND LÊ THỊ TÂM
Tuổi thanh xuân, các cô, các chị đi qua một thời gian lao mà anh dũng. Tên tuổi các cô, các chị mãi lưu danh với bao chiến công như những bông hoa tươi thắm dệt nên rừng hoa chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Chiến tranh đã đi qua, những lúc trái gió trở trời, vết thương bom đạn có làm cho các cô, các chị giật mình, đau nhói… song những phẩm chất làm nên danh hiệu Anh hùng ở các cô, các chị vẫn tỏa ngát hương giữa đời thường.
Anh hùng giữa đời thường
Anh hùng LLVT Lê Thị Hiếu Tâm và con trai út Nguyễn Sĩ Đông. Tuổi thanh xuân, các cô, các chị đi qua một thời gian lao mà anh dũng. Tên tuổi các cô, các chị mãi lưu danh với bao chiến công như những bông hoa tươi thắm dệt nên rừng hoa chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Chiến tranh đã đi qua, những lúc trái gió trở trời, vết thương bom đạn có làm cho các cô, các chị giật mình, đau nhói… song những phẩm chất làm nên danh hiệu Anh hùng ở các cô, các chị vẫn tỏa ngát hương giữa đời thường.Gặp nữ anh hùng 67 tuổiTôi bước vào ngôi nhà số 11, đường 30-4, TP. Mỹ Tho, thấy cô Mười Tâm (Thượng tá, Anh hùng LLVT Lê Thị Hiếu Tâm) đang ngồi đọc báo bên chiếc bàn cạnh cửa ra vào. Nghe tiếng tôi, cô đứng lên thật nhanh. Mái tóc bạc cắt ngắn, bộ đồ màu vỏ đậu như rộng thêm bởi cái dáng gầy gò cố hữu của cô, nhưng giọng nói, tiếng cười vẫn toát lên sự nhanh nhẹn, hoạt bát của thuở nào. Nhà vắng, chồng cô - dượng Mười (bác sĩ Nguyễn Sĩ Bền, nguyên Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ tỉnh) qua Trung tâm Văn hóa tỉnh chơi với mấy ông bạn già. Trước đây, Sĩ Bình (con trai lớn của cô) cùng vợ và con trai sống chung với cô - dượng. Năm 2006, Bình mất vì tai nạn giao thông. Ít lâu sau, vợ Bình về bên mẹ ruột (ở Gò Cát) cất nhà ở riêng, rồi xin rước bàn thờ chồng về đó luôn. Bây giờ, mỗi sáng vợ Bình đưa con đi học, trưa đưa cháu về nhà cô ăn cơm. Chiều cô đưa cháu đến trường, rồi đưa đi học thêm… Có khi hơn 9 giờ tối, vợ Bình mới ra trực, rước con về nhà. Vợ chồng Sĩ Minh, con trai thứ hai của cô đều công tác ở Cái Bè. Con trai út (Sĩ Đông) là trung úy quân đội, công tác ở Phòng Hậu cần - Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh. Đáng lý vợ chồng Đông sống với cô nhưng vì bận buôn bán nên vợ Đông ở tạm nhà chị ruột bên phường 10.Cô nói, với đất nước, với chồng con…, cô không còn gì băn khoăn cả. Năm 1994, dượng Mười bị ung thư đại tràng, phải mổ, vô hóa chất… Có nhiều khoản ngoài chế độ chi trả của bảo hiểm nên gia đình phải “xuất quỹ”. Năm 1998, cô nghỉ hưu, lương hưu của cô và dượng cộng lại mỗi tháng chỉ khoảng 1,3 triệu đồng. Cô phải vay mượn, nợ của bà con hàng trăm giạ lúa. Nợ cũ chưa dứt lại thêm nợ mới. Nhà xuống cấp, phải sửa, cô lại nợ họ hàng thêm 30 triệu đồng. Tất cả đều được quy ra lúa. Lúc đó, còn 2 đứa con đang đi học, cô vừa làm vợ, làm mẹ, vừa làm bác sĩ riêng của chồng. Ngoài Tây y, ai chỉ thứ gì trị bệnh cho chồng, cô cũng gắng tìm cho bằng được. Tất tả ngược xuôi, trong ngoài gì cũng mình cô lo. Vậy mà hàng tuần cô còn chạy xe lên tận huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An (quê dượng Mười) để làm 2 mẫu ruộng. Cô làm quần quật, cả thời gian ăn, ngủ cũng bị cắt xén. Gian nan không sao kể xiết từ lúc cắt lúa, cho đến lúc đem được lúa về nhà cô phải ngủ ở ngoài đồng. Đem lúa về phơi khô, quạt sạch, trừ vốn liếng, còn bao nhiêu trả nợ hết. Mùa thất thì trả được khoảng 100 giạ, mùa trúng trả trên 150 giạ; ròng rã 3 năm trời cô mới trả hết nợ. Bây giờ bệnh của dượng Mười đã ổn và các con đều học xong đại học, có việc làm ổn định…, cô còn mong gì hơn! Nhưng lòng cô vẫn còn đau đáu mỗi khi nhớ đến đứa con trai đã ra đi. Có lẽ vì vậy mà cô có thói quen đi… du lịch “cấp tốc”. Một ngày của cô bắt đầu từ 4 giờ sáng. Sau khi dọn dẹp nhà cửa, lo cơm nước cho chồng xong là cô xách xe đi. Nếu không có nhiều thời gian thì cô đạp xe vô Đạo Thạnh, Mỹ Phong hoặc lên Vĩnh Kim xem chợ trái cây; vào Đăng Hưng Phước để xem sự thay đổi của vùng căn cứ… Hôm nào có thời gian thì cô đi xa. Có lần cô chạy xe gắn máy lên Tam Bình, rồi qua Ngũ Hiệp, Tân Phong (Cai Lậy), Chợ Lách (Bến Tre) mới vòng về cầu Rạch Miễu. Lần khác, cô chạy xe lên cầu Mỹ Thuận, tới Vĩnh Long, qua phà Cổ Chiên, đi Chợ Lách rồi xuống Thạnh Phú xem cầu Hàm Luông. Cô nói, đường sá bây giờ ngon lắm và xã hội phát triển nhanh quá, cô cứ mãi mê nhìn ngắm, mấy lần suýt đụng người ta. Tiếc là dượng Mười không ngồi xe nổi...Tôi phục cô sát đất! Cô đã 67 tuổi rồi mà ý chí, nghị lực cứ như tuổi thanh xuân. Có ai biết trong cái dáng gầy gò ấy là một sức sống phi thường!Bút ký của NGỌC THỦY



